(Trích trường ca)
Chương 6
Hy sinh
Ngày 24 tháng 7 năm 1968 Một ngày bình thường như mọi ngày Tiếng gà gáy cong vòi như lưỡi hái Hái một trời sao đổ thóc vào đêm Mẹ xay giã giần sàng Đời bao nhiêu hạt lép Các con mẹ chắc như hạt thóc Hạt thóc khoác vỏ trấu màu rơm Hạt thóc khoác nguỵ trang màu lá Hạt thóc nằm ngủ ngon Trên những tấm ni lông phơi vội v• Quần xắn gối lấm bụi đường đỏ quạch Hạt thóc nằm mơ mùa vàng thao thức Hạt thóc nằm mơ cổ tích Đêm quả thị màu vàng Nở ra bao điều lạ Rạng, Xuân, Xanh, Hợi, Cúc, Tần... Tiểu đội 10 cô gái Mười ngón tay đan vào nhau Vương vương 10 mái tóc Vương vương 10 khuôn mặt Ai rủ rỉ cuối nhà Ai luồn tay rúc rích Bóng cây cọ đổ liêu xiêu trăng vàng trên mái tóc Cọ- ngọn lửa màu xanh Gấp lại thành áo tơi Gấp lại thành quê hương máu thịt Quê hương lần theo sợi lạt mây chằm qua mưa nắng Chiếc áo tơi bền bỉ những con đò chở hoàng hôn về chợ Chợ họp như nỗi phập phồng Bánh đa tròn dễ vỡ Miếng trầu mẹ têm Thấm một vệt vôi dài theo tuổi tác Ăn chắc, mặc bền... Nào cuốc Nào choòng Sấp ngửa Ngổn ngang dọc dáng người Xe cút kít lách qua tháng bảy Bánh xe tròn định mệnh Xe đêm về đắp ký ức đầy vơi Tiểu đội 10 người Mười chiếc bát ăn cơm Bát B52 úp mặt vào sàn nứa Mười chiếc bát như mười phím đàn Em có thể gõ Và hát bâng quơ... Rằng hết giận thì thương Hoa đến thì thì hoa phải nở Mười chiếc bát mười bông hoa loa kèn Rung âm đàn về đất Ngân âm đất về trời Mười đội đũa xếp hàng như đội ngũ (Xin h•y đừng thiếu hụt một đôi) Tiểu đội 10 người Mười miền quê cùng chung giọng nói Tiếng Hà Tĩnh qua mưa chan nắng dội Vẫn trong veo như mạch giếng làng - Quê choa nhiều khoai lang Những củ khoai vùi trong cát bỏng Dây khoai vòng mơ mộng Qua cái đói giêng hai buộc sượng cả người - Quê mi bên Sông Cụt Con sông như khúc ruột làng Gánh những cầu Cày Chợ Voi Cửa Sót Ôi những cái tên đọc lên đ• thầm rơi nước mắt Thương cha ông nghèo Núi cũng hòn côi cút Đẻ bao ông cử, ông nghè Câu Kiều hát trong đêm phường vải Chín mươi chín đỉnh non Hồng cũng thấp thỏm đứng nghe...
Tiểu đội 10 người Mười con cò nón trắng Mười cánh chim áo xanh Hoa sim nói về em Cánh tím mỏng manh Sông La nói về em Cong vòng lưng thiếu nữ Mười ngôi sao không đêm nào ngủ Bữa cơm một mâm tròn Cả tiểu đội xúm quanh Một chiếc dù pháo sáng Chia đều 10 tấm khăn Một mảnh vỏ máy bay Chia đủ 10 chiếc lược Tiểu đội hàng ngang Nỗi niềm hàng dọc Cao thấp, nhỏ to Chung một dáng người Mười chiếc áo Chung một dây phơi Mười tâm tình chung niềm vui để ngỏ Cái Hợi hay cười Cái Xuân hay dỗi Lúm đồng tiền cũng muốn chia đôi Lúm đồng tiền lấp dần thời son trẻ Mười cô gái cùng khát khao làm mẹ Khát khao làm vợ Khát khao nhớ Khát khao thương Khát khao một tấm ngực trần Một giọng đàn ông Vuốt ve mái tóc Ôi mái tóc ngỡ không xanh thêm được Sương gội ban đêm Khói gội ban ngày Bầu ngực ngỡ không còn vú ngọc Nằm ép mình xuống chai sạn đất đai Mười cô gái trinh nguyên Xâu cỏ May thêu gối Hoa xấu hổ vẫn mọc bên mầm khói Em mơ gì Nụ cười thêm tuổi Đôi lúc ngồi nói một mình Đôi lúc muốn hét lên thật to Cho ng• ba âm âm vọng lại Rằng: chúng tôi vẫn còn thời con gái Sao có lúc bần thần chẳng lẽ hóa con trai !
Tháng 7 ngày 24 năm 1968 Một ngày định mệnh Mười chị em nối nhau ra trọng điểm Vừa đi vừa vấn tóc Vấn lại một ngày thường Vấn lại đêm ký ức Vấn lại cuộn len vun mùa đông một góc Cuộn len chảy ra lăn theo hy vọng Rằng: thêm một ngày biết mình đang sống Rằng: thêm một giờ biết mình bên nhau Rằng: thêm một phút Trời xanh trên đầu Rằng: thêm một giây Ngã ba yên tĩnh ! Không gian gi•n ra rỗng như vòm trống Im lặng lạ lùng Im lặng toát mồ hôi !
“Chú ý ng• ba Còn nhiều bom nổ chậm” Tấm biển như tay người nhắc nhở “Chú ý ng• ba Giờ này là cao điểm” Tấm biển như mắt người nhức nhối “Chú ý bom từ trường Kim loại trong người để lại” Giếng nước vẫn trong Căn hầm vẫn ấm Trang sức của em là chùm sim tím Hái vội bên đường “Chú ý bom tọa độ Có thể bất thình lình” Tiếng ai đó giật mình trong gió Sao trời vẫn xanh Sao đất vẫn đỏ Sao áo vẫn mềm Sao tiếng vẫn quen Chúng con mười chị em Ngủ chung đội hình Đi cùng đội ngũ Mười cọc tiêu bên hố bom chờ nổ Mười dáng thắt lưng ong Mềm cả nắng khô giòn
Trưa Mười vắt cơm mở ra Khúc cá Quả cà Mười bi đông nước Tiếng bi đông va vào nhau Khô khốc Thèm một gáo nước giếng làng Chảy rười rượi xuống bờ lưng con gái Trời xanh quá Xanh đến thót lòng Đất êm quá Êm đến bâng khuâng
Không gian bỗng vỡ òa Loạt bom tọa độ Khói bỗng trùm lên Không còn nghe tiếng nổ Không còn nghe tiếng người Không còn nghe đất rơi Mười nón trắng bay lên Mười vạt áo bay lên Đất rơi về với đất Người rơi về xương thịt Tần ơi! Hà ơi! Cúc ơi!
A trưởng Võ Thị Tần Viết thư về cho mẹ: “Mẹ ơi! Mẹ đừng lo Con gái mẹ không còn bé nhỏ đêm chúng con san đường Có pháo sáng quân thù soi tỏ Ngày chúng ném bom xuống sông Cá nổi lên nhiều lắm Bữa ăn chúng con cải thiện Lờy sức để làm đường. Bom đạn có thể làm rung chuyển núi rừng Nhưng không thể bẽ g•y ý chí chúng con sắt đá Thằng Mỹ hung hăng thật ngu mẹ ạ!”... Và anh đang ở xa Nhớ hôm lên đường chia tay bịn rịn Em dấu vào ba lô người lính Chiếc khăn thêu Tầm ảnh Món tóc thề. Cau nhà mình vẫn úp bẹ vào cây Nắng đ• chín sum vầy hó hẹn Lời dạm ngõ chính thành lời đưa tiễn Đêm Thiên Lộc cánh đồng trăng sóng sánh Mái tóc dài không chuốt hết lời yêu Người con gái có dáng người tròn lẵn Nụ cười tươi bừng sáng cả nắng chiều...
Hà ơi! Em là người trẻ nhất Tuổi mười bảy bẽ g•y sừng trâu Sừng trâu cong như trăng đầu tháng Đên đèn ông sao Một ông sao sáng Hai ông sáng sao Em lò cò chân sáo Buổi trưa rình bắt ve dấu vào túi áo Mùa hạ thơm như chùm quả Mùa hạ thơm như má em Mùa hạ chín khi trời còn xanh vỏ Bỏ ngỏ một phong thư Bỏ ngỏ cánh chim trời... Cô gái lọ lem dấu chân vào dép lốp Chờ cơm thì gõ bát Ngồi nhặt thóc giúp bà Hạt lép thì thương Hạt đầy thì ngắn Đôi bím tóc Chú chìa vôi nhóng nhánh Chim khách ơi! Chim khách đến chơi nhà Trưa tu hú Ngọt chùm vải chín Sông bần thần ôm dạ nặng phù sa. Tên em là sông Em lớn lên con sông nào cũng rộng Đời éo le bên lỡ vá bên bồi Rút ruột Hến nuôi cuộc đời mơ mộng Vỏ tấp vào bến b•i Vỏ nung vôi! Mía b•i soi đ• ngọt dần lên ngọn Cây lúa cong như chỉ đòng đòng Lúa con gái dậy thì Hoa sầu đong chớm rụng Em một mình mắc võng tập chao nôi “ạ ru hời...” Em ru cái ngủ Cái ngủ ríu mắt rồi Thương con cò lặn lội Suốt một đời mang áo trănga ra phơi...
|