Làng Chua
Tên nghe như lúa nghẹn đòng Dáng hình uốn khúc lưng còng già nua Nối đời tần tảo chiêm mùa Quê nghèo gợi nỗi chát chua thuở nào.
Dẫu còn nắng gió hanh hao Làng vui mở hội ngạt ngào chùa Hang Phù Lưu lúa đã khoe vàng Đá thành bột nhẹ* rộn ràng xe đi.
Làng Chua như gái dậy thì Ngực căng hương cốm bật khuy giữa trời. *Caxicacbonat
Khúc suy tưởng
Căng nưng nức ngực đồi Vung Xiêm y lơ đễnh buông chùng gió mây Núm hồng biệt thự nây nây Cho bao nhiêu kẻ run tay si cuồng.
Trượt chân tỉnh giữa đời thường Lại lơ ngơ lạc quãng đường xé đôi…
Nơi nảo nơi nao
Chẳng ai có thể nhận ra Nơi tiên bồng ấy hai ta trốn tìm
Dập dìu bướm rù rì chim Thông xanh vi vút hoa tim tím đồi
Vén mây gió thốc ngược rồi Yêu nhau hãy hát bằng lời cỏ non
Sóng tay vỗ Dáu sao mòn Đợi cương cường nước thuyền còn đâỷ đây
Qua hai vồng núi căng đầy Trên kia sòng bạc dưới này không tên
Dám đâu phụ nhịp tình duyên Lách qua khe đảo rướn trên đợi chờ
Chìm cõi mộng đắm cõi mơ Mênh mang mây nước bất ngờ Vạn Hoa!
Uống nước chè xanh ở núi Đối
Ngất ngây hương vị đậm đà Bỗng dưng thấy nhớ quê nhà quá thôi Chè núi Đối uống một hơi Để người bên cạnh liếm môi cũng thèm!
Đành rằng trước lạ sau quen Anh vò hăm hở em thèn thẹn sao? Thôi đừng hổn hển nữa nào Yêu đừng ngún lửa… nước dào em ơi!
Thơm ngon cạn đến đáy rồi Còn ngơ ngẩn tiếc còn hồi hộp mong Khe Trà Phương nước xanh trong Hãm chè núi Đối đượm không đâu bằng.
Chỉ là ấm tích giỏ nan Vị chè núi Đối mà làm nên quê Cho người đi kẻ trở về Trước sông trước núi lặng nghe lòng mình…
Đường chiều lạc khách đa tình Uống chè núi Đối nhớ hình bóng quê. TAD |