NHƯ LÀ BÂNG QUƠ
Sau nghìn năm – đến cụ Rùa Đồng hồ đếm ngược – bây giờ lại xuôi Nhà bảo tàng để nuôi voi Nấu dăm bát xáo ăn thời mộng mơ
Yên thành đá sập – Lèn Cờ Kinh thành lừa được cụ Rùa vào khoang Người nghèo thả sức lang thang Bởi trong tiếng rác tìm vàng lạ chưa
Cầu trời cứ nắng đừng mưa Chúng sinh được nhặt com thừa rụng rơi Chuyện cụ Rùa – chuyện trăm voi Nghìn năm sau – vẫn nói lời bâng quơ
10/3/2011
CỤ RÙA ĐI SỨ
Rùa Đồng Mô sắp đi Tàu Để mà gây giống mai sau - họ Rùa Dân tình nghe cứ ngẩn ngơ Rùa Việt Trung đã hẹn giờ hợp hôn
Lại bàn thêm chuyện sinh con Tên rất Tàu nhưng mang hồn Việt Nam Với bao toan tính luận bàn Thiếu rùa nối nghiệp, giàu sang cũng thừa
Rùa Quảng Đông mỏi mắt chờ Rùa Đồng Mô đã phất cờ xuất quân Chuyện tưởng xa lại rất gần Rùa hai nước đã hoá thân chung tình
Nhớ thời “Thập loại chúng sinh” Đoạn trường không chỉ riêng mình với ta Phòng khi “cha yếu, mẹ già” Rùa nối ngôi sẽ khai hoa nguyên màu
Thôi thì em trước, anh sau Chỉ mong hai cụ - bền lâu vuông tròn
Hà Nội, 15/7/2011
|