Mưa Nắng Sài Gòn.
Nắng Sài Gòn lúc giận đỏ au Mưa Sài Gòn khi buồn sướt mướt Em Sài Gòn dịu dàng tha thướt Mắt em cười anh bước đành sao ?
Nắng xứ tuyết, Sài Gòn hao hao Dẫu ấm áp lòng anh vẫn rét Mưa trong lòng nhiều khi xét nét Kỷ niệm nào lấp hết đời nhau ?
Mưa ướt vai mềm, run, thấy thương Nắng tô đôi má thẹn thùng vương Ta trao ánh mắt tình nơm nớp Để biết bao mùa mưa nắng ươm !
Sài Gòn thay đổi từng ngày qua Có biết bao ngày ta vắng ta Hoa trái có mùa anh chẳng biết Hay chờ em hóa giọt mưa sa ?
Nắng Sài Gòn ngợp bóng thơ ca Mưa Sài Gòn lung linh nỗi nhớ Em Sài Gòn thủy chung muôn thuở Nắng mưa còn theo suốt đời ta.
Nực Cười. Nực cười kèn thổi ngược Cái trống lại đánh xuôi Đồng thanh mà nghe được Ngoại giao kiểu muỗi ruồi ! Đòi người ta khôn khéo Ngồi nhìn nước tới trôn Ngại đứt dây già néo Chỉ mình anh khéo khôn !? Tưởng dương oai diệu võ Thắng chẳng cần dụng binh Thế giới nầy lắm thỏ ? Chỉ mình anh cáo tinh ! Thèm uống dầu, ăn cá Thềm lục địa khô ran Biển - được thì ăn cả Ngã cũng phải la làng ! Chẳng hổ danh cướp biển Không cần hạ cẳng tay Giả bước lùi xiểng niểng Gà què quẩn cối xay ! Ngân Liên.
|