Web Google
left_Left
TRANG CHỦ
Về tác giả Trần Nhương
Thơ
Truyện
Tản văn
Văn học nước ngoài
Tin văn và...
Bầu bạn góp cổ phần
Tôi có ý kiến
Viết về Trần Nhương
Cùng vui
Khúc kha khúc khích
Thư giãn video clip
Tư liệu nhà văn
Trần Nhương giới thiệu
Poems
Tài liệu tham khảo
Gallery
Quản trị
137
10060388
Home
Bầu bạn góp cổ phần
VĂN TẾ BIỂU TÌNH
Bọ Lập quê choa
 

Hỡi ôi!
 Hải đảo- Biển Đông; lòng dân trời tỏ.
Mười năm công đèn sách, chưa chắc còn danh nổi tợ phao; một trận chống Tàu, tuy là mất tiếng vang như mõ.

Nhớ linh xưa:
Nhà báo nhà văn; giáo sư tiến sĩ.
Chưa quen tụ tập, đâu biết biểu tình; chỉ nghiên cứu sinh, ở trong trường bộ.
 Cầm bút nghiên, cầm đèn sách, tay vốn quen làm; tập phản đối, tập đấu tranh, mắt chưa từng ngó.
Tiếng hải tặc phập phồng hơn mươi tháng, trông tin quan như trời hạn trông mưa; mùi bốn tốt vấy vá đã ba năm, ghét nhu nhược như nhà nông ghét cỏ.
Bữa thấy ngư dân bị chấn lột, muốn tới ăn gan; ngày xem tàu Hải giám chạy đen sì, muốn ra cắn cổ.
Biển Đông chủ quyền sáng rõ, há để ai bịa đặt lưỡi bò; hai quần đảo lớn của ta, đâu dung lũ cướp ngày chiếm chỗ.
Nào đợi ai đòi, ai bắt, phen này xin ra sức biểu tình; chẳng thèm đắp tai cài trốc, chuyến này quyết giương cao cờ, biểu ngữ.
 
Khá thương thay:
Vốn chẳng phải thanh niên trai trẻ, theo dòng phản đối đấu tranh; chẳng qua là tiến sĩ, giáo sư, mến nghĩa xuống đường đi bộ.
Mấy chục ông nhân sĩ, nào đợi tập rèn; vài trăm chú sinh viên, không chờ bày bố.
Ngoài cật có một manh cờ đỏ, nào đợi mang học vị học hàm; trong tay cầm biểu ngữ, băng rôn, chi nài sắm huân chương, giải thưởng.
 Biểu ngữ viết bằng than đen mực đỏ, vạch mặt chỉ tên bọn hải tặc kia; băng rôn dùng bằng tấm vải thô, phản đối lũ bá quyền nọ.
Chi nhọc quan quản gióng trống kì, trống giục, cùng nhau lướt tới, cảnh sát cũng như không; nào sợ lính cơ động đám nhỏ, đám to, dấn bước xông lên, liều mình như chẳng có.
Kẻ hô vang, người hét ngược, làm cho Khương Du, Chiêu Húc hồn kinh; bọn hè trước, lũ ó sau, trối kệ em Phương Nga líu lưỡi.
 
Ôi !
Những lăm Nhà nước đồng thanh; đâu biết biểu tình vội bỏ.
Một chắc chủ quyền rằng chữ quyết, nào hay bốn tốt bọc chữ vàng; trăm năm xã tắc ấy chữ thiêng, đâu ngờ chẳng thiêng bằng chế độ.
Đoái đường Điện Biên Phủ cỏ cây mấy dặm sầu giăng; nhìn chốn Bờ Hồ, già trẻ hai hàng lụy nhỏ.
Chẳng phải án cướp, án gian đày tới, mà công an vây bắt cho cam tâm; vốn không ai xúi dục đấu tranh, bị đánh đập rủa nguyền cho đáng số.
 

Nhưng nghĩ rằng:
Tấc đất biên cương ơn Tiên tổ, tài bồi cho nước nhà ta; Hải đảo- Biển Đông Tổ quốc, mắc mớ chi ông cha nó.
Vì ai khiến quan quân khó nhọc, ăn tuyết nằm sương; vì ai xui đồn lũy tan tành, xiêu mưa ngã gió.
Sống làm chi theo quân tả đạo, quăng vùa hương xô bàn độc, thấy lại thêm buồn; sống làm chi ở chốn quan trường, chia dự án, gặm biên cương, nghe càng thêm hổ.
Thà thác mà đặng câu địch khái, về theo tổ phụ cũng vinh; hơn còn mà chịu chữ đầu Tàu, ở với lưu manh rất khổ.
 
Ôi thôi thôi !
 Phạm Duy Hiển đau chân dân dìu cõng, tấm lòng son gửi lại bóng trăng rằm; Nguyễn Quang A bền bỉ giấu hờn, tủi phận bạc trôi theo dòng nước đổ.
Đau đớn bấy, Hồng Kiên lên xe bus, bọn nít ranh gọi ông lão bằng thằng; não nùng thay, Xuân Diện chạy tìm đoàn, cơn bóng xế dật dờ trước ngõ.
 
Ôi !
Một trận khói tan, nghìn năm tiết rỡ.
Binh tướng nó hãy đóng ở đảo Hoàng Sa, ai làm nên bốn phía mây đen; ông cha ta còn ở Bản Giốc, Biển Đông, ai cứu đặng một phường con đỏ.
Thác mà trả nước non rồi nợ, danh thơm đồn sáu tỉnh chúng đều khen; thác mà ưng đình miếu để thờ, tiếng ngay trải muôn đời ai cũng mộ.
Sống đánh giặc, thác cũng đánh giặc, linh hồn theo giúp cơ binh, muôn kiếp nguyện được trả thù kia; sống vì dân, thác cũng vì dân, lời dụ dạy đã rành rành, một chữ ấm đủ đền công đó.
Nước mắt biểu tình lau chẳng ráo, thương vì hai chữ thiên dân; cây hương nhân sĩ thắp thêm thơm, cám bởi một câu vương thổ.

Hỡi ôi thương thay !
Có linh xin hưởng.

(Nhại theo Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc của Nguyễn Đình Chiểu)
 

Thứ 4 ngày  20/7/2011  
Quay lại trang trước
CÁC BÀI CÙNG CHUYÊN MỤC :
Ở Trường Sa, nhớ một vị Tư lệnh biển
Chùm thơ Mai Hồng Niên
Các di bản đời Tây Sơn ở Lương Xá không nói về Đô đốc Long.
NGUYÊN HỒNG :’’…Uống rượu giả vờ say’’ !
Cảm thức thời gian trong thi pháp thơ Dương Kiều Minh
Ruộng đất này là của chúng mình
Thư nhờ bác Trannhuong.com đăng giúp
Tờ bài thơ "trò chuyện với Thúy Kiều", nghĩ về hiện tượng thơ Lý Phương Liên
Mười chín tháng Năm nhớ Bác
"Dư âm" và nỗi lòng tác giả
Hà Nội tiếu lâm truyền kì (kì 54)
Thuyền nghiêng hay lòng người mắc cạn
Tâm Sự tháng Năm
Nữ điệp báo dịch mật mã cho Bác
Chùm thơ Nguyễn Nhựt Hùng
right_right
BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
CÂU NÓI BUỒN NHÁT TRONG TUÂ..
CÁ THÁNG TƯ
HUYỀN THOẠI TẮM TIÊN TÂY BẮC
ANH BA SÀM TÁI NGỘ
ĐÔI NÉT KỂ VỀ MÌNH
10TRUYỆN NGẮN CỰC NGẮN CỰ..
Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm: G..
PHỎNG VẤN NHÀ SỬ HỌC LÊ VĂN LA..
BẢN TIN CỦA TTX VIỆT NAM
NHÂN THỂ DỮ TÂM KINH (人体与心泾)
 
 
 
Footer
  Bản quyền thuộc về Trần Nhương
  Website :trannhuong.com - trannhuong.net -
                  trannhuong.vn - trannhuong.com.vn

  * Đã được đăng ký tại Trung tâm Quyền tác giả văn học Việt Nam. * Đã đăng kí tên miền quốc tế tại Bộ Thông tin và Truyền thông nước CHXHCNVN
  Mọi liên hệ xin gửi qua Email Trần Nhương: truongnhan_hnv@yahoo.com hoặc trannhuongcom@ymail.com
Thiết kế