Buổi chiều tà giữa nghi ngút khói hương Anh hiện lên giữa ngàn ngàn ngôi mộ Bộ quân phục tả tơi loang lổ Khuôn mặt hiền còn đọng nỗi thương đau Tôi và anh: Âm dương ở hai đầu Cùng nhớ lại một thời trai trẻ...
Ta đã đi tuổi thanh xuân đẹp đẽ Trên những đường mòn, dốc đá trượt trơn Ngọn lửa cháy của dãy Trường Sơn chưa kịp tắt Ta đã đi, khóc khô nước mắt Tiễn biệt bạn mình xuống nấm mộ xanh Thế giới này không còn là của anh Bởi vết đạn thù găm đầy thân thể Ta đã đi đem nỗi oan trần thế Trên những đại lộ Niu Ooc, Oa sinh ton Ngồi trên chiếc xe lăn sơn màu da cam Vô vọng đòi công lý Ta đã đi xuyên qua thế kỷ Để đứa con ta quên lời dặn của cha mình Thuốc lắc, vũ trường, nhạc Rốc xập xình Thoát y vũ điên cuồng trong điệu nhảy Bên Hồ Gươm trái tim ta bốc cháy Đoàn biểu tình nóng bỏng mỗi bước chân Ai hôm nay còn chấp nhận dấn thân, Khi giặc Tàu đang cướp dần biển đảo? Đất nước mình mấy ngàn năm dông bão Vẫn nhọc nhằn trăn trở - Việt Nam ơi!
Anh nằm đây, yên nghỉ một kiếp người Vẫn day dứt tâm hồn anh chiễn sĩ Nhắc chúng tôi đang sống nơi trần thế Phải làm gì cho tổ quốc thân yêu?
Nhìn bóng anh trong hương khói phiêu diêu Tôi gục xuống dưng dưng dòng nước mắt...
|