BÀI CA NỐI MẠNG Được đăng bởi nguyentrongtao vào lúc: 9:40 chiều ngày 09/04/2011 514 lượt xem 5 Bình luận
Tặng các công dân Net Màn hình computer rực sáng. Những tiếng phẫn nộ, những tiếng yêu thương, những tiếng khinh bỉ, những tiếng sẻ chia, những tiếng đòi SỰ THẬT, những ánh nến hồng ngàn vạn trái tim, những bó hoa tươi ngàn vạn tấm lòng, trong còi rít, còng khua, trong dùi vung, đạn xé, trong vòi rồng điên cuồng trong dối trá phỉnh phờ vây bủa. Màn hình computer rực sáng. Những tiếng phẫn nộ, những tiếng yêu thương, những tiếng khinh bỉ, những tiếng sẻ chia, những tiếng đòi QUYỀN SỐNG, những ánh nến hồng ngàn vạn trái tim, những bó hoa tươi ngàn vạn tấm lòng đã vượt qua nỗi sợ, đã vượt qua tường lửa, đã phá tung màn đêm, đã tìm nhau kết nối, đã cho nhau niềm tin. Màn hình computer rực sáng. Những tiếng phẫn nộ, những tiếng yêu thương, những tiếng khinh bỉ, những tiếng sẻ chia, những tiếng đòi TỰ DO, những ánh nến hồng ngàn vạn trái tim, những bó hoa tươi ngàn vạn tấm lòng đã nhân truyền triệu triệu thành sóng biển thành thác lũ từ một clic chuột giản đơn Từ trong thế giới ảo ta xây đắp con đường trở về SỰ THẬT trở về SỰ SỐNG trở về TỰ DO Clic chuột đi thôi Ta vào xa lộ Thế giới thênh thang Từ một nơi này ta ôm hoàn vũ Không cô đơn cũng không bày đàn Clic chuột đi thôi Nào ta nối mạng! Màn hình rực sáng… Viết trong ngày tháng tư rực lửa
BÀI CA XUỐNG ĐƯỜNG
Khi tàu giặc lừng lững vào hải phận khi triều đình tự bịt mắt che tai Xuống đường! Xuống đường ta giương cờ nước: - Việt Nam! Việt Nam giữ vững biển trời!
Khi súng giặc nổ tan tành thuyền cá vợ ngóng chồng hóa đá trước biển khơi Xuống đường! xuống đường ta la vỡ ngực: - Dân Việt Nam không chịu kiếp nô tài!
Khi Bản Giốc, Nam Quan, Lão Sơn, Tục Lãm đất Việt ngàn năm đã hóa đất Tàu Hoàng Sa, Gạc Ma máu tràn uất hận Xuống đường! xuống đường tim nghẹn thương đau
Khi hàng độc chúng gieo khắp chợ cùng quê khi tài nguyên chúng toan vét sạch đem về Xuống đường! xuống đường chặn mưu ma chước quỷ cảnh tỉnh những ai rước giặc vào nhà.
Khi những kẻ ngồi cao đầu cúi thấp cam tâm hèn với giặc ác với dân Xuống đường! xuống đường ta ngời chính nghĩa Độc lập - Tự do - Dân chủ một lần!
Xuống đường! xuống đường! Hồn Quách Thị Trang, hồn Nhất Chi Mai, những anh linh bay lên từ đường phố cả những oan hồn Thiên An Môn máu đổ đi cùng chúng ta chặn bước bá quyền.
Hát lên! Hô lên! Thét lên vang dậy: Việt Nam độc lập, tự do, dân chủ muôn năm! Viết sau cuộc biểu tình ở Hà Nội, TPHCM ngày 17/7/2011
HẮN ĐẠP VÀO MẶT TẤT CẢ CHÚNG TA
Hắn đạp vào mặt anh, người thanh niên yêu nước khi anh nằm bất lực như bị tứ mã phanh thây. Hắn đạp vào mặt anh người đã hô to: Chặn tay bành trướng Không được xâm lăng vùng biển thiêng này!
Hắn là ai mà căm thù khi anh yêu Tố quốc? Hắn vì ai mà ra tay tàn bạo với dân lành? Hắn tuân lệnh ai mà mất hết tính người? Hắn từ đâu ra mà quên hết tình đồng bào máu mủ?
Tàn ác hơn phát súng bắn vào đầu anh du kích giữa Sài Gòn bị trói Thú vật hơn bàn tay bịt miệng người tù lương tâm đứng trước phiên tòa Cú đạp thẳng chân mặt người yêu nước sẽ đi vào lịch sử dân ta.
Hắn đã đạp vào những lời lẽ tô son “Vì dân, Do dân…” lẻo mép Hắn đã đạp vào mặt luật pháp Việt Nam Hắn đã đạp vào mặt Nhà nước Việt Nam trước con mắt mở to toàn thế giới
Hắn đạp vào mặt tất cả chúng ta nếu chúng ta chỉ biết khoanh tay đứng nhìn CÁI ÁC đang lên ngôi trên đất nước này!
Ôi nỗi nhục ngậm mồm chịu đạp Ôi nỗi đau cốt nhục tương tàn chịu đến bao giờ? bao giờ? bao giờ? Bàn phím ta rỏ máu ghi mấy lời bất lực gửi anh em! |