Gửi bạn Trần Nhương !
Ngày ngày vào Web Trần Nhương Ngỡ như gặp bạn thân thương buổi nào Bầu trời Đại Lải đầy sao Gió thu nhè nhẹ thổi vào phòng Văn Bạn ngồi mê mải ghép vần Câu thơ mang ánh trăng ngần nguy nga Cổng làng, giếng nước, gốc đa Rõ ràng trong ngọc trắng ngà thân ai… Câu thơ bỏ dở giữa bài Bạn xoay ngọn bút vẽ hoài bức tranh Gửi hồn vào ánh trăng thanh Hay đang mê đắm dáng hình mỹ nhân… Tôi say ngắm bạn xuất thần Họa bầyTiên nữ giáng trần tắm trăng…
Một đời gắn với thơ văn Một đời vung nét cọ thần nên tranh Bảy mươi tuổi vẫn đa tình Nuôi con Web nhí một mình đa đoan Không thôi đi dọc về ngang Làm ông ký giả già làng cựu binh…. Thương ông bạn cũ chân tình Chúc ông vạn sự tốt lành an vui…
Sài Gòn ngày 20 – 7 – 2011
T âm sự tuổi già .
Bây giờ mới thấm tuổi già Các con đi hết, căn nhà trống trơn Hai người thành vợ chồng son, Ra vào thơ thẩn, cô đơn tối ngày Ti vi, sách báo coi hoài Chán chê lại nhấc phôn người bạn xa
Bạn còn buồn bã hơn ta Bởi người vợ phải qua nhà giúp con Ăn cơm bụi, ngủ giường đơn Khi trà nguội, lúc rượu suông chán phèo…
Tuổi già buồn chẳng do nghèo Buồn vì tuổi trẻ trôi vèo quá xa Lại thêm tật bệnh ngầy ngà Thuốc thang, kiêng cữ thật là oái oăm Cháu con thì ở xa xăm Có về chơi cũng một năm đôi lần…
Nửa đêm mất ngủ than thầm Tuổi già như lá rụng dần, sương phơi… Sài Gòn 20-7-2011.
Viếng bạn Minh Đăng Khánh tức Trần Đăng Thái , dịch giả “Ông già Khốt-ta-bit”. Chưa một ngày vào Đảng Mà Cộng Sản hết mình Sống chí nghĩa chí tình Chết về cùng Tiên Phật !
Suốt một đời chân thật Chăm chỉ và hiền lành Không kèn cựa đua tranh Không tham vàng bỏ ngãi
Buồn nhân tình thế thái Ông viết “chuyện đời thường” Gạn lọc những tấm gương Nâng cao lòng nhân ái ….
Ông “Khốt” già mê mải Chăm hoa kiểng cháu con Xin thanh thản tâm hồn Sáng mãi tên Đăng Thái ….
Quy Nhơn ngày 12-7-2011 Bạn học và đồng nghiệp cũ : Đinh Kỳ Thanh.
|