|
Nếu nhà báo nghĩa là im với lặng, Mơ theo quan và vơ vẩn cùng đô, Ðể tâm hồn treo ngược với nhân dân Hay lả lướt ti toe cùng gái đẹp; Nếu nhà báo nghĩa là tô và nặn, Nghĩa là van kẻ mạnh rủ lòng thương, Hồn bơ vơ lạc lõng ở mười phương, Khóc rả rích như ve sầu tháng hạ; Nếu nhà báo vùi đầu mài miết tả Nịnh bề trên kiếm chút lộc ấm thân Cho cuộc đời là mộng ái cao siêu, Chìm đắm ở thương hoa và tiếc ngọc; Nếu nhà báo nghĩa là đem gấm góc Phủ lên trên xã hội đã điêu tàn, Véo von ca cho át tiếng kêu than Của nhân loại cần lao đang giãy giụa; Thì bạn hỡi, nhà báo mà như rứa Là tai ương, chướng họa của nhân quần
(Biến tấu theo Là thi sĩ của Sóng Hồng)
|