Mùa Thu lên Đại Lải Mùa thu lên Đại Lải Nắng sang cầu Thăng Long Gặp Xuân Hoà em gái Nắng tròn vào lưng ong
Chợ chiều chừng sắp vãn Mẹt ổi bán chưa vơi Quả mùa thu viên mãn Thơm tho như một người
Gái Sán Dìu xinh thế Mắt nhìn ríu cả chân Anh thành người cả nể Mua luôn cả mùa xuân
Mùa thu lên Đại Lải Có ai không ngẩn ngơ Nắng đã về bên ngoại Óng một vùng như mơ…
Đại Lải, chiều 10-11-2008
Chớm Thu
Đành hanh cái nắng chớm thu Nửa như nhớ Hạ nửa như giận mình Gặp Thu cũng muốn ngoại tình Lại e sen muộn đầu đình ngóng trông Cốm xanh vương vít trái hồng Xóm bên người ấy lấy chồng phố xa Chớm thu nắng đổ về già Bao nhiêu mắt mở vườn na dậy thì...
Mùa thu này Đại Lải chỉ mình anh
Mùa thu này Đại Lải chỉ mình anh Em vừa đấy đã thành hôm trước Nắng vẫn nắng như cầm lấy được Đường rơm phơi thơm gió dậy thì
Mùa thu này Đại Lải chỉ mình anh Cây thắm hết để sắp mùa rụng lá Người đông thế mà toàn xa lạ Lối ven hồ sỏi đợi bước chân qua
Mùa thu này Đại Lải chỉ mình anh Mây Tam Đảo xum xuê ngọn núi Có một người mong mùa thu đi vội Không biết vì sao ngăn ngắt vòm xanh
Mùa thu này Đại Lải chỉ mình anh…
Thế là đã mất em rồi Thơ anh chẳng gói được trời xanh cao Sông đầy chốc đã gày hao Tháng ngày bỗng cũng xanh xao tháng ngày Se lòng chút gió heo may Cúc vàng gọi với chân mây khản lời Anh đi về một phương trời Một phương trời - có một người không em...
Cuối Thu
Gió đông bắc mới chớm về Trời mang mang nhớ, đất se se buồn Hồ nao nao sóng cô đơn Núi ngơ ngơ núi thả hồn vào mây Hoa nhạt nhạt ẩn trong cây Nắng hao hao tưởng giữa ngày trăng lên…
|