TTO - Sau một thời gian lâm bệnh, nhà thơ Chim Trắng mất tại nhà riêng lúc 19g ngày 28-9. Lễ viếng bắt đầu từ ngày 29-9 tại nhà riêng (Biệt thự D 18/17 P. Thuận Giao, Thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương).
Lễ động quan lúc 10 giờ ngày 1-10-2011, sau đó hỏa táng tại nghĩa trang Chánh Phú Hòa, Bến Cát, Bình Dương.
Nhà thơ Chim Trắng tên thật là Hồ Văn Ba (theo họ mẹ) sinh năm 1938, quê Bến Tre. Ông tham gia hoạt động cách mạng từ phong trào “Bảo vệ hòa bình” của luật sư Nguyễn Hữu Thọ năm 1955, bút danh Chim Trắng cũng ra đời trong giai đoạn này. Ông từng bị chính quyền Ngô Đình Diệm bắt giam giữ hai lần ở Mỹ Tho và Sài Gòn. Đầu năm 1961ông trốn ra khỏi nhà tù ở Sài Gòn, vào chiến khu, làm công tác thanh niên, làm báo, viết báo, làm thơ…
Các tác phẩm thơ của Chim Trắng đã xuất bản: Có đâu như ở miền Nam (in chung với Lê Anh Xuân, Viễn Phương, NXB Thanh Niên, 1968); Tên em rực rỡ vô cùng (NXB Văn nghệ giải phóng Hà Nội, 1971); Đồng bằng tình yêu (Hội văn nghệ giải phóng miền Nam Việt Nam, 1973); Một góc quê hương (NXB Văn nghệ giải phóng Hà Nội, 1974); Những ngả đường (NXB Văn nghệ, 1980); Dấu vết nhỏ nhoi (NXB Văn nghệ, 1984); Khi tình yêu lên tiếng (NXB Mũi Cà Mau, 1987); Có một mùa thu trong (NXB Văn nghệ, 1990); Thơ Chim Trắng - Cỏ gai (NXB Trẻ, 1998); Hát lời cỏ hát (NXB Hội Nhà Văn, 1999); Nhân có chim sẽ về (NXB Trẻ, 2006); Cỏ khóc dưới chân tôi (NXB Hội Nhà văn 2008)…
Nhà thơ Chim Trắng nguyên là Tổng biên tập Tuần báo Văn nghệ TP.HCM từ năm 1995- 2006. Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam năm 1981 cho tập thơ Những ngã đường.
T.N.T
TNcom xin chia buồn đến gia quyến Nhà thơ và cầu mong linh hồn ông thanh thản cõi vĩnh hằng
MỘT SỐ BÀI THƠ CỦA CHIM TRẮNG
MỘT ĐÊM LÀM KẺ XA NHÀ
Những ngày buồn thả chơi rong Lắc lư võng nhớ về sông quê nhà Nhìn chân nhớ thuở đi xa Ngửa bàn tay nhớ cành hoa ven đường Giật mình nhớ đất đai rung Khói nhang cho nhớ não nùng thịt da. Một đêm làm kẻ xa nhà Một ta rừng thức một ta nhớ tràn Muốn làm một kẻ tha hương Đi đâu ư ? Những ngã đường đã qua Buồn-vui một góc quê nhà Tha hương cho nhớ đâu là quê hương.
NÓI SẢNG
Lên núi lần này không thấy núi Lá không rừng lá cũng thật thà xanh Mây quấn bên tôi mà tôi nghĩ quẩn Nắng đang sương khói cứ xa – gần.
Hóp một chút thôi rồi gục chết Bạn tôi thấu đáo ngã lăn cười Ai đắp cho tôi ngàn mảnh vỡ Từ một vì sao lạc xuống lòng tôi ?
Tôi biết tôi say lỡ lời nói vậy Sao đâu sao rụng giữa ban ngày Còn chiếc lá kia nằm giãy giụa Quá cực lòng lăn nhẹ xuống môi tôi.
Lên núi tập ngồi trơ như đá Gió không hương mưa nắng không hồn Cúi xuống ngực hôn lên từng lá biếc Chạm phải môi mình – chiếc lá khô cong.
Tôi biết tôi say mà nói sảng Ngủ một giấc rồi cứ tỉnh như không Tôi có gì đâu mà mất cả Dọc đường đời tôi xí được nỗi buồn trong
SÔNG NHỚ
Qua sông là để tới một bến đò Giã từ tiếng sóng Cửu Long Giang – lửa đuốc phía kia là... Loạt đại liên chiều ấy...
Những cánh rừng xa lạ,hoang sơ Dò tìm, thử từng chiếc lá để còn ăn Ngồi bên suối để còn ta róc rách Cúi xuống soi gương chẳng gặp tóc xanh mình
Mẹ còn lượm từng miểng bom đâu đó Sóng bạc đầu bầm đỏ ở đâu đây Nhớ ở rừng đêm đêm nhớ vậy Sông không trước mặt mình nhớ bờ bãi ở sau lưng
Tạc đạn nổ trong hầm, em ta máu đổ Cửu Long Giang sóng vỗ cứ vô cùng Xin Mẹ đừng nhìn con như thế nữa Đừng nhìn con đôi mắt đỏ rưng rưng !
|