“Ngồi dồi đốt một đống rơm Khói bay nghi nghút chẳng thơm chút nào Khói bay lên tận thiên Tào Ngọc Hoàng phán hỏi đứa nào đốt rơm’
Bây giờ còn lắm chuyện hơn Một năm mấy tháng “bàn tròn” ai nuôi? Ngồi bàn hết đầu lại đuôi Cuối cùng rời ghế chuyện xuôi theo dòng Khác chi công lính nước sông Dã tràng xe cát biển Đông suốt đời Kiến nghị, phản ảnh… khắp nơi Ai nghe ai giải… hỡi ơi! Quan trường Mỗi cuộc tiếp xúc xã, phường Xem ra lấy lệ chứ phương sách nào Thế rồi mấy chuyện tầm phảo Thế này, thế nọ làm sao chóng… chuồn Mới rồi thêm lắm chuyện “buôn” “Tham mưu, đề xuất” luật tuôn ào ào Cười rằng có luật tao lao Làm thơ cũng luật trời cao có tường Chuyện lớn cứu xã, cứu phường Chống tham nhung, chống nhiễu nhương ậm ừ Quán Tám hoà với quan Tư Dân nghèo ngồi thở đứ đừ cái thân Buồn vui làm mấy điệu vần Cũng thơ cũng thẩn gọi xuân cho đời Bây giờ có luật ra rồi Đừng mà thơ thẩn có thời tù oan.
Luật oi! Luật đến tràn lan Cái gì cũng luật luận bàn chi chi Thôi thì là cái thôi thì Ếch ngồi đáy giếng ích chi kêu trời…
|