TNc: Nguyễn Anh Nông nhiều năm làm lính biên giới, đóng quân ở Cao Bằng, Lạng Sơn, gia tài gom góp được của thời gian này là 3 tập thơ, sau in thành các tập: Bàn tay lá cỏ(2 tập) và kỵ sĩ ngựa gỗ. Đó cũng là thời gian khởi đầu khá chật vật, gian khổ để đến nay, sau 30 năm tác giả đã có 9 tập thơ, trường ca đã xuất bản. Nhân chuyến đi thực tế sáng tác của đoàn nhà văn của Hội Nhà văn tại tỉnh biên giới Cao Bằng, NAN cũng góp vui, gửi tới bạn đọc của trang trannhuong.com chùm thơ 5 bài đã in trong các tập nói trên, để chúng ta biết thêm về tình cảm của một người người lính- người dân đất Việt với Tổ quốc như thế nào.
Những tháng năm ở rừng
Những tháng năm ở rừng Cùng đồng đội làm thanh gươm sắc Cùng đồng đội làm lá chắn bên cột mốc.
Những tháng năm ở rừng Ăn trong nắng, ngủ trong sương Ngày mấy bận ngóng thư Đêm bầu bạn với trăng trời mây gió.
Những tháng ở rừng Đồng đội mấy người gục ngã Hồn thiêng gửi lại lá cây rừng.
Những tháng năm ở rừng Con kiến lửa đốt lòng nhoi nhói Tin quê bão bùng lụt lội...
Những tháng năm ở rừng Người thân xưa hờ hững hoá người dưng Ngày xuống phố- thẩn thờ, ngơ ngác
Những tháng năm ở rừng Bập bùng bao kỷ niệm Ôi, ngọn lửa giữa rừng đêm Âm ỉ cháy trong ta da diết.
Cao Bằng, 1988
Đêm ở rừng nghe tiếng chim quý
- Queng quý giót... - Queng quý giót... * Tiếng chim trong đêm Làm tôi giật thót Tiếng chim hay em Gọi tôi trong mơ? * - Queng quý giót... - Queng quý giót... * Rừng khuya trăng mờ Lũ nguồn tuôn réo Nằm lắng chim kêu Trong lòng ruột héo. * Riêng mình dư chăn Dư màn, dư chiếu Mà vẫn băn khoăn Đời như còn thiếu Một hơi thở ấm Thoảng hương hoa chanh Một làn tóc rối Xõa xanh vai mình Một lời thủ thỉ Đêm dài qua nhanh * - Queng quý giót... - Queng quý giót... * Thế là chim hót Thế là tôi nghe Thế là thao thức Thế là canh khuya...
Cao Bằng, 1989
Khúc tưởng niệm bên dòng suối
Bạn nằm lại khoảng rừng sương khói phủ Nắm xương tàn đồng đội gói mang về Tôi kịp đến chiều nghĩ trang đón bạn Nén hương trầm nghi ngút, vân vi.
II Tôi chợt nhớ đêm tuần tra biên giới Mưa lai rai rét mướt nổi ra gà Cơn sốt đến, bạn không rời cây súng Lũ giặc còn lẩn khuất ở gần, xa Tiếng nai giác? ánh lân tinh gỗ mục? Mùi thuốc thơm hay bâng khuâng hương hoa? Giữa tịch mịch đâu là thù là bạn? Đêm âm u rừng núi mưa nhợt nhoà.
Cái đêm ấy trăg sao đào ngũ hết Lửa bập bùng mà buốt nhói tim tôi Đồng đội thức quây quần trong hang lạnh Cánh dơi hoang nhập nhoạng rợn ghê người Bạn thoi thóp đôi mắt đờ đẫn quá Viên thuốc nhừơng những đứa ốm sau thôi
Rồi bạn khoẻ, nhưng nhưng da thì mãi mãi Đôi môi chì, thưa tóc với vàng răng Bạn đi đứng thân hình vẹo cọ (Như hình nhân di động đuổi xua chim)
Bạn nhìn tôi đôi mắt lim dim: -Tớ đã xin đơn vị về cưới vợ... Tôi nhìn bạn bồn chồn, bỡ ngỡ Tin bạn mình mai mốt sẽ lên ngôi.
III Bàng hoàng... tiếng thét nổ ven đồi Mìn giặc gài khuất chìm trong cỏ Buổi đi phép - bạn về cưới vợ Thành ngày tang - trời sậm sịch - mưa buồn.
IV Đồng đội tôi đứa mất, đứa còn Có đứa trở thành kỹ sư, bác sỹ Có đứa trở thành lái xe, người thợ Có đứa hiền lành chất phác- Bác nông dân... Đời bạn tôi dừng lại tuổi thanh xuân Nơi Tổ quốc cần bạn tôi có mặt Dẫu đồng đội có người quay quắt... Bạn tôi như mạch suối nhỏ trong lành.
Bạn tôi như mạch suối nhỏ trong lành Cứ rì rầm, ngọt mát, long lanh.
V Có một chiều tôi đứng bên bờ suối Vục bàn tay... xao xuyến, tần ngần Tôi vuốt mặt mùi hương gì lạ lắm Kẽ tay còn vương vít cánh hoa xuân Suối róc rách, thì thầm, thủ thỉ Tôi hoà theo một giai điệu trong ngần Cái giai điệu trẻ trung, bốc lửa Say con tim và giậm giật đôi chân Ôi, đôi mắt khi nhìn vào đôi mắt Ta gặp ta: lữ khách phong trần? Ta gặp bạn: cỏ hoa thơm ngát? Ta găp em: đôi gót nhỏ thiên thần Suối róc rách thì thầm, như thể: Thuở bọn mình còn phơi phới thanh tân.
Cao Bằng, 1984 Thái Bình, 24-8-1993
Trước lá vàng
Tặng vợ chồng anh Tân)
Anh còn cậu con trai Chị còn cô con gái Vợ anh mất lâu rồi Chồng chị không còn nữa.
Anh lầm lũi đi, về Vật vờ như chiếc bóng Đêm đêm anh nằm nghe Vườn khuya lá khô rụng.
Nhà chị vẻ tuềnh toàng Vắng, lạnh, buồn, hiu hắt Nén hương trầm phảng phất Sáu năm rồi còn chi?
Con trai anh mất mẹ Con gái chị mất cha Tội tình chi chúng nó Xót xa lòng, người qua
Xóm trên người nhắn đến Làng dưới giục sang thăm Cứ lần lữa tháng năm Họ - khất - lần - duyên cớ
Rồi đám cưới anh chị cũng đơn giản, thế thôi Chỉ dăm mâm rượu nhạt Và, vài lọ hoa tươi.
Trước ảnh chị nâng đèn Anh cầm nhang châm lửa Nhớ người không còn nữa Họ lặng trầm bóng đôi.
Nà Coóc, 1988
Loanh quanh một khúc sông Bằng
( Tặng nhà thơ Y Phương và các bạn vong niên ở Cao Bằng)
Có điều gì đau đáu Bằng Giang ơi! Dòng sông quặn mình như người trở dạ Vốc nước gói làm sao gói được? Vòm tay lã chã ánh sao trời
Có điều gì nhồn nhột gót chân ơi? Sỏi đá cựa mình, tỉnh giấc Lau sậy phất phơ tóc bạc Có điều gì bứt dứt chẳng được yên?
Có điều gì mây gió thẫn thờ em? Nắng đẹp? mưa giông? điềm lành? điềm dữ Lũ chuồn chuồn vầng trán ưu tư...
Chẳng chờ nổi trời xanh kia thấu đáo Trời cũng lơ ngơ như cây cỏ thôi mà Cỏ thực đấy mà như hư ảo Lịch kịch Bằng Giang đá đẻ hoa.
Trời ơi trời, sao trời tít mù xa Thôi, trách trời làm chi, trách mình chưa từng trải Chợt nhớ, bỗng nhiên ta trẻ lại Phăm phăm bước ngựa không loà.
Cao Bằng, 1991 Thái Bình, 1992
|