Tôi còn nhớ một câu đại loại như thế này của nhà văn Aimatốp: Cuộc đời này sở dĩ trở nên quí giá vì không phải tất cả những ước mơ của ta đều trở thành hiện thực. Nhưng ước muốn của tôi thật quá nhỏ nhoi mà da diết: Gặp bạn lần cuối khi còn cảm nhận được tình thương mến dành cho nhau. Vậy mà bây giờ chỉ còn là điều tiếc nuối. Nhà thơ Đỗ Nam Cao- Bạn hiền- Bạn thơ của tôi đã ra đi .  Đỗ Nam Cao là bạn học của chúng tôi- “một lứa bên trời” như tên một truyện ngắn của nhà văn Trần Thị Huyền Trang. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn của trường Đại học Tổng hợp năm ấy (1970) , Đỗ Nam Cao trong tốp 11 bạn cùng lớp theo khóa học cấp tốc của Hội Nhà văn để chuẩn bị đi B. Tháng 4 năm 1971, các bạn tôi lên đường vào mặt trận. Năm 1973 bạn đã có những chùm thơ đăng trên tạp chí văn học của Hội Nhà văn…Những năm tháng sau chiến tranh gặp lại- thời bình- tôi càng nhận biết ở bạn tôi một tâm hồn thi sĩ đích thực. Sống ở miền Nam nhưng năm nào bạn tôi cũng dành thời gian trở về đất Bắc một vài chuyến. Có chuyến bạn lang thang khắp vùng xứ Đoài đến cả nửa năm, và kết quả là bài thơ dài hơi “Hỡi cô cắt cỏ “ ra đời. Bạn đặc biệt trân trọng những gì thuộc về văn hóa cổ của đất Bắc, có năm bạn để mấy tháng trời chuyên đi viết và chụp ảnh những cổng làng cổ còn sót lại để in trên một số báo Tết năm ấy. Tâm hồn bạn tôi luôn nhạy cảm và rung động với một khoảng trời thu nắng vàng như rót mật của xứ Bắc; với tiếng xào xạc của hàng sấu đường Trần Phú; với một vị thanh thanh của bát riêu cua đồng; với màu vàng của chuối chín cuốc, với màu xanh non và chất dẻo dính của cốm làng Vòng… Nhưng không chỉ có thế, cuộc sống sau chiến tranh về mặt nào đó cũng là một cuộc chiến không kém phần khốc liệt. Chúng tôi đều là “Một lứa bên trời” chịu trận. Và ngay cả khi ở trong thời điểm khốc liệt nhất theo đúng nghĩa đen của số phận, bạn tôi vẫn giữ ngọn lửa bền bỉ với cuộc đời, với con người, với thơ - và nhất là ngọn lửa ấm áp, ân tình, lạc quan với bạn bè thì không bao giờ lụi tắt. Tôi ước gì trở lại cái thời điểm ấy, vào một đêm đông năm 1996, dạo ấy gia đình tôi còn ở căn hộ tầng 4 tại chung cư Giảng Võ. Đã khuya rồi, ngoài trời giá rét. Bỗng vang lên đầu hồi căn hộ tiếng rao “Ai bánh mì nóng ròn đ..â..y..” . Tôi và cháu gái lớn bật dậy vì lúc đó bụng cũng đã ngót, đang rét mà lại có món bánh mì nóng ròn thì nhất. Nhưng cậu con trai nhỏ của tôi bèn reo lên:”Chú Cao!” . Cửa mở, tất cả cùng cười vang. Và căn phòng nhỏ trong đêm đông bỗng ấm áp bao bọc cả chủ lẫn khách. Bạn tôi là thế, ngay lúc bản thân mình hoạn nạn cũng vẫn biết cách đem tiếng cười và sự nồng ấm đến cho bạn bè, người thân. Đặc biệt với những người bạn cùng lớp đã ngã xuống trong cuộc chiến, bạn tôi luôn luôn chăm sóc gia đình họ và hướng cả lớp cùng không được lãng quên bạn mình với những người thân của họ. Bây giờ bạn tôi đã đi xa, tôi chỉ còn biết thắp nén tâm nhang lên người Bạn hiền- Bạn thơ có tâm hồn thi sĩ đích thực , bằng cách gửi lên trang mạng mấy bài thơ trong tuyển thơ mà các bạn lớp tôi đang tiến hành để xuất bản cho bạn mình. Xin trân trọng giới thiệu. ĐỖ NAM CAO
THƠ TÔI
Thơ tôi khổ qua mướp đắng Xù xì gai góc sầu riêng một nỗi Thơ tôi đọc nổi da gà Mượt mà mướt mà cỏ gấu Đắng cay dấu dưới tầng sâu Bùn nâu đội đầu mầm thóc Thơ tôi phát khóc Mỗi khi chực cười
Thơ tôi lộn đầu xuống đất Giơ chân lên đỡ sao trời Thơ tôi trái điều lộn hột Bao nhiêu tinh chất phơi ngoài Đừng cho đừng cho mật ngọt Hãy rót vào những chát chua Đừng ru đừng ru ai ngủ Quất vào mông cho tít mù
Thơ ơi hai tay mở ngửa Đường tình thì lắm đa mang Đường thọ thì bị đứt quãng Đường đời xẻ dọc xẻ ngang Lắm khi cũng muốn tàng tàng Muốn mềm muốn nhũn bún thang Lắm khi muốn gào muốn thét Muốn la muốn hét vỡ trời Thoi rồi trái tim muốn vỡ Vỡ làm đôi vỡ làm mười
Thơ tôi đã từng hứng khởi Đã từng hát khóc hùng ca Tôi bay lướt đỉnh hào khí Trường Sơn ngút ngàn mù xa
Để rồi từ từ đáp hạ Đậu trên đỉnh mái nhà ta Quê hương ôi rơm với rạ Mẹ cha vách bùn cột tre
Thưa con vâng đã về nhà Nhà vẫn nhà nghèo cuối xóm Đình chùa chợ quán vắng teo Ao làng tim tím hoa bèo
Nhăn nheo vú mẹ úp mặt Vẹt mòn guốc võng ngang nhà Nhạc mọt vì kèo rỉ rả Sáo diều thả sừng trâu già
Trai làng già mau trước tuổi Gái làng đành gái già thôi Ông cụ ngủ với ông cụ Bà cụ ru rú cù nhau Làng ngủ bờ tre kẽo kẹt Nhầm trăng gà khuya gáy vang
Giật mình thót người tiếng sấm Mưa dông mái rạ mủn rồi Mủn rồi nhũng lời sáo rỗng Chớp lòe sấm của cha ông
Mủn rồi thẩn thơ vớ vẩn Tinh tinh tinh tinh nhịp vần Thơ tôi đòn hai đầu nhọn Vừa gánh gồng vừa xuyên đâm
Thơ tôi cây hoa và củ Hoa ăn lúc đói tinh thần Củ chơi bạn bè gặp bữa Mời vợ ăn mời bạn ăn
Thơ tôi nặng đè ngọn bút Nặng đè ngực nhức buốt tim Vụt chói lòa là mất hút Ngẩn ngơ em sợ hãi tìm 1985 - 1987
BA CÂY CỤT NGỌN
Ba cây cụt ngọn ở trong hàng phố Chợt buồn chợt nhớ một thời chiến tranh Ba thằng bạn tốt sọ dừa bể nửa Mảnh bom chém giữa đỉnh đầu ngon lành
Ba cây cụt ngọn trơ trơ đứng đó Ba thanh sắt đỏ vừa mới ra lò Chọc vào trời xanh thành trời đổ lửa Chọc vào ruột gan bức buốt dày vò
Trơ trơ ba cây ba cây cụt ngọn Sao chưa mục trọn sao chưa đổ khềnh Ba thằng bạn tốt sao chưa chết hẳn Hồn còn quẩn quanh hồn còn nổi lênh
Cùng ta dạo chơi ba cây tức tưởi Say mềm ngả lưng ngửa nằm cùng ta Cuồng nộ khô da ba cây cụt ngọn Ba thanh nóng nhọn nhúng vào thơ ca.
Bên đường Nguyễn Thị Minh Khai thành phố HCM gần nhà thờ MACJTYNHO có ba cây vông lớn, cụt ngọn, đứng chết khô tự bao giờ.
GỬI QUẦN ĐẢO TRƯỜNG SA
Trường Sa ư với ngày thường xa thật Đảo ở đâu tôi có hỏi đâu mà Điều khốn nạn là chỉ khi máu đổ Đảo mới gần mới thật đảo của ta
Các anh cắm ngọn cờ tổ quốc gió cuồn cuộn Sóng lừng ngầu bọt bãi san hô Kẻ muốn nhổ ngọn cờ khỏi ngực Thì nhận đây dòng máu nóng hực ra
Chính lúc bấy giờ tôi mới hiểu Trường Sa Hiểu đến xót xa Tổ quốc là vỏ con ốc biển Anh nâng niu cất gửi tặng quà
Các anh chết làm gì có mộ Làm gì có đất cho máu tụ thành hồn Máu tan loãng thân thể chìm mất dạng Chỉ còn đảo và cờ tổ quốc giữa trùng dương
Xin cứ giận các anh rồi thứ lỗi Ôi con tôi sao nó bỗng khóc òa Tôi hôn con ghì Trường Sa vào ngực Bãi đá ngầm cào rách thịt da 1987
LY HÔN Gửi
Nghĩ cho cùng em với anh đều tốt Sao chúng mình không ở được cùng nhau Từng tế bào cứ tự nhiên phân hủy Từng gia đình như chiếc áo cũ nhàu
Anh những muốn thử tan và thử hợp Thử dấn thân rồi cũng thử bước lùi Như tóc rối mỗi ngày em chuốt mượt Chiếc lược nào em gỡ chải dùm anh
Anh những muốn một lần đập vỡ Một cái gì có cỡ chắc bền Muốn ghê gớm tự tay tát má Tự tay túm tóc nhấc mình lên
Những muốn một lần anh thử chết Thử xem ai sẽ khóc thương mình Có cái chết còn sướng hơn cái sống Có thiên đường ác quỉ thần linh
Nghĩ cho cùng riêng ai người được mất Chỉ có con mình chúng chịu thiệt thua Vị chát chuối có thành đời chua chát Trong mắt nhìn ngơ ngác trẻ thơ
Nghĩ cho cùng ta làm sao cưỡng được Cả bầu trời dông gió đến ghê chưa Em với anh sót còn tia nắng cuối Sẽ tắt và biến mất trong mưa
Mưa có thể thấm nhuần cây tươi tốt Em có thể còn sau rốt trong anh Rồi anh sẽ yên nằm dưới cỏ Thì tình yêu chưa thể đã yên nằm
Hỡi cô cắt cỏ
Bờ đê vắng nghé vắng trâu Không quai nón tuột không câu hẹn hò Đầm sen không gió hững hờ Đường thôn không ngõ thập thò bóng trăng Chiếc liềm ai nỡ đem quăng Vào trong dĩ vãng xa xăm mịt mờ Đền thiêng hóa thánh lậy thờ Hỡi cô cắt cỏ bây giờ ở đâu Quạnh hiu bến mộng thả câu Giật lên được chỉ phép màu mà thôi Chợt vầng mây sáng rực trời Hiển linh thánh Tản cả cười cùng cô Mưa rào rạch nước cá rô Tôi bơi ngược đến kiệt khô sức mình Sống là trống thúc thình thình Chết vác vai những cột đình gốc đa
Xiêu xiêu quán chợ bà mưa Mưa mưa cha đã cầy bừa ruộng xong Áo tơi rũ xuống mặt đồng Mẹ đi cấy mạ mãi còng cả lưng Mũi trâu vẹo vọ dây thừng Năm đôi ba vụ nửa mừng nửa lo Mờ xa lã sã cánh cò Bóng cô cắt cỏ lò dò trong mưa Tôi ngồi ngẫm dưới sao thưa Lập lòe đom đóm hiểu chưa thấu làng
Nắng đá ong Chim cu mượt Mươn mướt giếng làng Ganh gánh nước trong Chân trần nhân nhấn ngó sen Tóc tha thả lưng nhây nhẩy Khuất sau ngõ thơm hoa bưởi Bướm vàng còn con nhấp nhới Con còn phấp phới ruổi chơi Thì em xỉnh xinh Em xinh em đứng một mình được a Tim tím hoa cà Biêng biếc tầm xuân Muốn tình gửi má bồ quân Gửi môi quả nhót gửi chân cửa chùa Hỡi em Tấm của ngày xưa Hỡi cô thôn nữ nắng mưa tảo tần Tứ thời cái áo tứ thân Hỡi cô cắt cỏ của thần Tản Viên Còn riêng cái yếm hoa hiên Thì quên đi nhé bạc tiền quên đi Sợi rơm thơm tổ chim ri Ổ rơm vàng nói lên gì hỡi cô
Tôi đi mò ốc móc cua Móc mò gẫy cả lưng chưa thấy nàng Em về chết chú kiến càng Động tình kiến vội vàng đi mất rồi Để bà mãi mãi son môi Để ông mãi ống bình vôi củ hành
Thôi sao được Anh đánh cược Chiếc lược sừng trâu Một xâu lá bưởi Một chuỗi hạt cườm Lườm lườm nguýt nguýt lườm lườm Ừ lươn ừ lẹo Một tẻo tèo teo Thật thà anh sẵn đem theo Một keo đánh vật Nếu anh thua thật Anh mất yếm đào Yếm xanh yếm trắng yếm nào Một đàn cào cào Một ao củ ấu Một đấu tám xoan Một rằng ngoan hai rằng ngoan Đòng đong cân cấn khoan khoan mại cờ Một con cò bợ bơ vơ Một con nghé ngọ cọ bờ vai em Tiếng chầy thình thịch đêm đêm Tiếng kêu con vạc kêu mềm bờ ao Lặng thinh tiếng phải lòng nhau Ngoài sân ngan ngát hương cau tiếng gà Tiếng rên nặng nhọc của bà Đuôi trâu quật muỗi sau nhà nửa đêm Chõng tre ngủ gió hây thềm Tóc hương bồ kết ướt nhèm bờ vai Chợt nghe như tiếng thở dài Cối khuya ngừng giã gạo ai trắng rồi Hỡi cô cắt cỏ của tôi Lấm lem xin cứ nhích ngồi lại đây Tay nâng bím tóc nặng dầy Gió cây vối thổi khô đầy đặn trăng Thì chàng với thiếp Khiêm khiếp mắt nàng Bổ đôi quả cau một nhát Chẻ sợi lạt mỏng tang Quạt đan gió cuồn cuộn sang Mát suốt cả làng Mát ơi võng lọng theo chàng về dinh
Dinh tùng dinh Dinh tùng dinh Dinh dính nhựa mít Dinh dính vôi Buồn vui dinh dính Gió đi qua đình Em đi qua đình Thì mình em cũng quả tình nem Phùng Để anh lúng túng Để bông hoa súng Để nhện giăng tơ Để con sin sít chui nhủi Để con bổ củi bổ hoảng Để choáng thằng Bờm Chui vào đống rơm Ăn cơm nắm Ngắm sao Mơ đến ngày nảo ngày nao Mưa rào tháng chạp Ngồi ngáp chờ sung Rụng trúng thành hoàng Long sàng tre chõng của chàng Cánh sen nở võng ru nàng bống ru
Thì thôi về bãi Tự Nhiên Để em tắm để thánh hiền lòi ra Con vua cũng thể đàn bà Dẫu chàng đánh dậm vưỡn là đàn ông Ôi Tiên Dung hỡi Tiên Dung Giọt phù sa mẹ sông Hồng đẻ đau Đất trời đã gả trầu cau Thiếp chàng duyên nợ từ đâu hỡi thần Hoa thơm ong chích bướm vần Nên chồng nên vợ còn ngần ngại sao Sông dài bãi rộng trời cao Màn anh đã mắc em vào động tiên Cực xinh cái núm đồng tiền Hỡi cô cắt cỏ chiếc liềm của ai Cười lên trăng đã hoa nhài Yếm em nõn thế lược cài vào đâu
Hội xuân trống động mái đình Chân đu đã nhún đã tình lả lơi Vút lên chóng cả mặt trời Cho bay đi hết chuyện đời đảo điên Bay đi cái túi không tiền Vuông khăn dải yếm chiếc liềm bay đi Thoảng nghe trong gió xuân thì Bầy chim chích khúc khích gì với nhau
Hội giã La hãy mau mau * Mau chân kẻo chậm Mau tay Tay ải tay ai Tay nắm cổ tay Tay lần giải yếm Cởi ra hội hè Nhè nhẹ thôi Nhẹ Ngực e ấp ngực Rất mực thần tiên
Đuốc đèn chợt sáng bừng lên Trai hoan hỉ gái ngả nghiêng Rõ hiền Bây giờ má lúm đồng tiền Là duyên lợi nhuận Thuần phong Mỹ tục Đùng đục nhờ nhờ Tôi đi lại đặt vó bỏ lờ Nặng tay kéo những nghi ngờ hết lên
Hỡi cô cắt cỏ trên trời Làm cho chú cuội tuột rơi xuống làng Nên tôi luôn tự dối lòng Nên tôi luôn nói dối nàng của tôi Đeo con cóc kiện ông trời Đeo con kiến kiện củ khoai làm gì Tò vò ngồi khóc tỉ ti Còn trai méo miệng ỉ i mình tài Liềm cùn tôi đã đem mài Áo xưa đổi vạt cô hài lòng chưa Cỏ ùn xanh ngẩn cơn mưa Héo hon chân mạ hạn trưa cháy lòng Nếu mà chỉ giận chỉ hờn Thả cho cái nón tôi còn buộc quai
Chiều lơ lửng lửng lơ kìa Bãi sông ngàn mía đang lìa bờ trôi Níu vào đê níu vào thôi Rối tinh lên cái yếm sồi của em Mướt mườn mượt cỏ ôi mềm Ngả lưng xuống cỏ cực niềm hoan ca Ròn tan vỡ vội tiếng gà Bao nhiêu con dế khóc òa cả lên Ơi giời ơi trăng lưỡi liềm Ơ em đang cắt cỏ miền thiên thai Cô kia cắt cỏ cùng ai Hỡi cô đang cắt cỏ ngoài bờ đê Áo nâu non em sẽ về Em về làm dâu Làm dâu nuôi tằm Đôi mắt lá dăm Rượu tăm Uống đêm trăng rằm Ướt đằm lòng tôi.
Xa rồi xa mãi người ơi Hỡi cô cắt cỏ của tôi xa rồi Còn không Em lấy chồng chưa Trời mưa ướt lá trầu vàng Còn không Ướt em em chịu ướt chàng em thương Mười thương thương lấy một thôi Thương cau bổ nửa thương vôi quết trầu Trầu cau đám cưới đỏ môi Vui hơn tết lễ kết đôi Châu Trần Nàng Bân nhớ rét nàng Bân Áo em may muộn còn cần đến nay Còn tôi còn mớ trầu cay Còn ba đồng tiếc lắm thay nên liều Trèo lên ngọn gió cánh diều Trăng mồng tư trẩy liềm yêu tặng nàng
À ơi ơi hỡi à Thằng cuội ngồi gốc cây đa Để trâu ăn lúa gọi cha ời ời Sao không gọi mẹ cuội ơi Sao không gọi cái yếm sồi xửa xưa Mẹ còn ăn bát riêu cua Thì thừa sữa lạ nuôi vua mọi thời
Hà Nội - Hà Đông, Lai Khê 9/2004
|