Web Google
left_Left
TRANG CHỦ
Về tác giả Trần Nhương
Thơ
Truyện
Tản văn
Văn học nước ngoài
Tin văn và...
Bầu bạn góp cổ phần
Tôi có ý kiến
Viết về Trần Nhương
Cùng vui
Khúc kha khúc khích
Thư giãn video clip
Tư liệu nhà văn
Trần Nhương giới thiệu
Poems
Tài liệu tham khảo
Gallery
Quản trị
84
10152528
Home
Bầu bạn góp cổ phần
HẦU CHUYỆN Ê DỐP VỀ LUẬT... NHÀ VĂN
Bùi Hoàng Tám
 


(Dân trí) - Sếp biết mình là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam nên giao nhiệm vụ viết bài xung quanh đề xuất của một đại biểu về xây dựng Luật nhà văn. Mình chẳng có quan điểm gì, đành đến phỏng vấn vị thủy tổ văn chương Ê dốp.
 
 
 (Minh họa: Ngọc Diệp)>>>>
 
PV: Xin kính chào Văn hào Ê dốp, tác giả của những chuyện ngụ ngôn bất tử.
Ê dốp: Cám ơn cậu. Nhưng cậu nhớ hộ, không có bất cứ thứ gì trên đời này là muôn năm, bất tử bởi chẳng có thứ gì có thể còn mãi với thời gian.
Kể cả những câu chuyện ngụ ngôn?
Đương nhiên là như vậy. Nó cũng sẽ chết như tất cả mọi vật trên đời có sinh, có tử. Khi hình thái cuộc sống thay đổi, tất cả thay đổi theo.
Tôi không hiểu. Nghĩa là những câu chuyện của ngài sẽ khác nếu như chúng được viết vào ngày hôm nay?
Đúng vậy. Nếu bây giờ viết lại những câu chuyện đó, các nhân vật của ta sẽ không phải là con hổ, con sư tử hay con cáo.
Nó sẽ là những con gì và vì sao vậy?
Vì những con vật đó đang ngày càng vắng bóng trên mặt đất. Mà khi chúng tuyệt chủng, độc giả của ta sẽ không có khái niệm về chúng. Các nhân vật của ta sẽ là những chú mèo máy Đô rê mon, những con chuột Pô li hay những chú cừu Đô li.
Còn tư tưởng của những câu chuyện đó?
Cũng thay đổi theo.
Ngài có thể cho ví dụ?
“Một con cừu sinh ra trong ông nghiệm hỏi một con cừu sinh ra như cách tổ tiên nó từng sinh ra: “Này anh bạn, bố mẹ là cái quái gì mà cậu cứ be be gọi cả ngày thế hả”. Hoặc “Một con cáo trèo lên giàn nho chín mọng. Nó vừa ăn vừa kêu: Chua quá. Nho hãy còn xanh”.
Vì sao phải thay đổi nội dung như vậy?
Đó là bởi khoa học phát triển thì hình thái xã hội, quan hệ xã hội cũng thay đổi. Con cáo bây giờ ít thắng lợi tinh thần nhưng lại giàu ý chí. Nếu không với tới chùm nho, cáo sẽ phá nát giàn nho hoặc chí ít là cắn đứt gốc nho.
Nó kêu lên như vậy để nhằm mục đích gì?
Để đánh lừa kẻ khác.
Ê dốp ạ, những chuyện của ngài làm mệt tôi quá. Gác những chuyện đó lại. Ngài nhìn nhận đề xuất của một Đại biểu Quốc hội về việc xây dựng Luật Nhà văn vừa qua như thế nào?
Việc đó là cần thiết, vô cùng cần thiết.
Vì sao vậy, thưa Văn hào Ê dốp vĩ đại?
Chúng ta đang xây dựng một Nhà nước pháp quyền. Mọi hành vi của công dân đều được bảo vệ bằng hành lang pháp lý. Người đi đường có Luật đường bộ. Người nuôi trồng thủy sản, đánh bắt cá  có Luật thủy sản. Đến cậu bé đi học còn có Luật giáo dục thì tại sao nhà văn, nhà thơ, những người làm ra sản phẩm tinh thần lại không cần có luật. 
Nhiều nhà văn, nhà thơ và cả đại biểu Quốc hội cho rằng trong khi đất nước có biết bao nhiêu luật cần được xây dựng để bảo vệ Tổ quốc, phát triển kinh tế thì chúng ta lại bỏ thời gian, công sức đi làm một cái luật rất lãng mạn này…?
Ta biết có những ý kiến như thế nhưng đó là những người không biết nhìn xa, trông rộng. Họ ấu trĩ, không hiểu hết được sức mạnh của văn chương. Khi văn chương phát triển, nó có sức lay động lòng người và đó chính là động lực để bảo vệ và phát triển đất nước. Đã từng có những tác phẩm văn chương có sức mạnh ngang một sư đoàn. Có những tác phẩm văn chương làm ra nhiều của cải hơn một nhà máy…
Nếu là người được mời tham gia xây dựng Luật nhà văn, ngài sẽ làm điều gì đầu tiên?
Ta sẽ đề nghị đưa vào Điều I: “Cấm tất cả các nhà văn công bố những tác phẩm không có người đọc, các tác phẩm hay không hay, dở cũng không dở. Văn chương không chấp nhận sự làng nhàng”. Và qui trách nhiệm cụ thể: “Những người sáng tác không hay – Chính là thủ phạm phá cây, đốt rừng”.
Thưa, sao viết văn, làm thơ không hay lại là kẻ phá cây, đốt rừng được?
Vì để in một tập thơ hoặc một tập văn xuôi, phải tốn hàng vạn trang giấy mà muốn có hàng vạn trang giấy thì phải phá đi hàng mẫu rừng nguyên liệu. Vì vậy, văn chương không hay không những làm ô nhiễm môi trường văn chương mà còn gián tiêp tiếp tay cho nạn phá rừng.
Ôi, Ngài qui chụp thế thì nguy quá. Rồi sẽ chả ai còn dám làm thơ, viết văn nữa. Thế còn điều cuối cùng trong bộ luật đó, Ngài sẽ đề xuất như thế nào?
Để tạo dấu ấn và sự độc đáo, ta đề nghị toàn bộ Luật nhà thơ được viết bằng thơ. Mà ta phải đi đây. Bai bai nhé!
Vâng, xin cám ơn Ngài!

 

Thứ năm ngày  10/11/2011  
Quay lại trang trước
CÁC BÀI CÙNG CHUYÊN MỤC :
Chùm thơ Hoàng Minh Tường viết ở Trường Sa
Soi vào mắt đồng đội, để thấy mình hôm nay!
Nhà văn Harry Edmund Martinson
Hà Nội tiếu lâm truyền kỳ (Kỳ 55)
Từ đống rác
Chiều cuối tuần
Cơ quan chống tham nhũng nên đặt ở đâu ?
Nói va làm
Chùm thơ viết ở Trường Sa
Cần chấm dứt vi phạm bản quyền và bình chú tào lao
Tôi quyết xây nhà!
“Tụng” của nước Việt
“Nhạc” của nước Việt
“Lễ” của nước Việt
Hai tạp bút của Tạ Hữu Đỉnh
right_right
BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
CÂU NÓI BUỒN NHÁT TRONG TUÂ..
CÁ THÁNG TƯ
HUYỀN THOẠI TẮM TIÊN TÂY BẮC
ANH BA SÀM TÁI NGỘ
ĐÔI NÉT KỂ VỀ MÌNH
10TRUYỆN NGẮN CỰC NGẮN CỰ..
Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm: G..
PHỎNG VẤN NHÀ SỬ HỌC LÊ VĂN LA..
BẢN TIN CỦA TTX VIỆT NAM
NHÂN THỂ DỮ TÂM KINH (人体与心泾)
 
 
 
Footer
  Bản quyền thuộc về Trần Nhương
  Website :trannhuong.com - trannhuong.net -
                  trannhuong.vn - trannhuong.com.vn

  * Đã được đăng ký tại Trung tâm Quyền tác giả văn học Việt Nam. * Đã đăng kí tên miền quốc tế tại Bộ Thông tin và Truyền thông nước CHXHCNVN
  Mọi liên hệ xin gửi qua Email Trần Nhương: truongnhan_hnv@yahoo.com hoặc trannhuongcom@ymail.com
Thiết kế