Gửi các em ! Kỳ lạ chưa khi nhìn các em cười Cô quên hết những giận,buồn, mệt nhọc Và tình yêu lại nở trong gai góc ... Các em là lẽ sống của cô !
Mùa xuân ơi mở cửa Em chạy vào đời tôi tránh mưa Ô tôi nhỏ không làm sao che được Tiếng cười, tiếng rú đuổi theo em
Tôi dắt em chạy vào Đời tránh mưa Ô Đời nhỏ đời bộn bề, trăn trở Máy vi tính lạnh lùng đùn ra hai lá số Em ngỡ ngàng nào biết Đỏ hay Đen ?
Cốc bia chợ Giời sủi ngầu bọt gọi em Đừng, ta hãy chạy về phía mặt trời mọc! Ở nơi ấy dù bão giông Họa Mi vẫn hót Nước rất trong và thơm ngát hoa Hồng ...
Em hãy tựa vào tôi, ta đi qua bão giông , Ta chia nhau chiếc bánh ban mai dù còn ít ỏi . Cốc bia Đời sủi ngầu bọt cám dỗ Ta vẫn đi bên nhau trong tiếng hát trong ngần của chính ta ! Ta cùng nhau gõ cửa mùa xuân - Mùa xuân ơi, mở cửa !
Để MÙA XUÂN không phải khóc Để mùa xuân không phải khóc, tôi úp mặt vào nỗi cô đơn của chính mình Nghe lách tách đâu đây, tiếng chồi non bật lá ... Tiếng giọt sương quẫy trong vườn khuya ... Để mùa xuân không phải khóc Tôi khẽ nhặt những sợi tóc bạc của mẹ vương trên gối Nghe xào xạc thầm thì: "con trai mẹ sắp về phải không con ?" Để mùa xuân không phải khóc, Tôi tung đôi thùng vục đầy nước sông Tích Nghe tiếng nước tuôn rào rào hát cùng cây cỏ -Nắng nôi này nằm dưới đó , anh sẽ đỡ khát hơn ... Để mùa xuân không phải khóc Tôi giật mảnh băng tang trên những trang Kiều Tôi dắt em băng qua ngọn lửa đen đang muốn thiêu cháy em bằng dục vọng . Tôi đón em về trong tiếng hát tươi xanh !
Để mùa xuân không phải khóc Ta hãy hát bằng lời của những chồi non ! ! !
|