THƯƠNG THẦM
Thương thầm ai dám nói ra? Người gần đau khổ...người xa u buồn Thơ mà gặp đúng vía hồn Như khơi vỉa quặng mãi tuôn vàng mười Thơ gieo nhung nhớ chơi vơi Cho ta thêm quý tình người bao la... Thương thầm chẳng quản đường xa
Chẳng nề ghềnh thác, phong ba đêm ngày
Thương thầm khoé mắt nhoè cay Khi cười lệ toé, khi say máu trào... Khi ăn, tưởng nuốt lưỡi dao Khi ngủ, lại ngỡ gối vào bụi gai... Khi đi, tưởng quỷ bá vai Khi đứng lại ngỡ ma chài dưới chân... Trĩu lòng gồng gánh thương thầm Nhào vô đáy giếng ôm nhầm bóng trăng...
Lý trí cứ tự nhủ rằng: -Đừng dại ôm ấp vầng trăng tít trời! Con tim nức nở ...bồi hồi: -Thương thầm... lỡ trót thương rồi... sao quên?
KHÁT MƯA
Đợi mưa đâu chỉ có người Cỏ cây dường cũng rối bời khát khô Liễu tơ non nỉ ơ hờ Chuối giãy đành đạch, tồ tồ khóc oang Me chua vật vã, la làng Cỏ may thút thít, đâm quàng chân ai... Xương rồng lặng lẽ bật gai Tự xé thân đợi sớm mai đâm chồi...
LỜI CÂY HOA ĐÁ
Rừng sâu bạt ngàn xanh biếc lá Biết tìm đâu nổi nhánh trầm hương? Nhỏ nhoi em- một nhành Hoa Đá Lẫn trong muôn màu sắc khiêm nhường...
Em không muốn làm nhành lan đẹp Dẫu sắc hương toả khắp muôn phương Loài hoa mọc rễ trong cây khác Vươn lên nhờ hút tuỷ, đục xưong...
Ghét cay ghét đắng loài tơ hồng Yểu điệu oằn mình, uốn cong lưng Lả lơi bám dựa muôn cây khác Sinh đàn sinh đống chật cả rừng...
Khinh bỉ loài cây bò sát đất Cong queo, lay lắt,thiếu nắng trời
Cơn gió thoảng cũng run bần bật Đớn hèn ôi cũng một kiếp đời...
Trọng cây tùng, cây thông, cây bách Ung dung, tự tại đứng giữa đời Mặc gió táp, mưa sa, gió giật Vẫn hiên ngang giữ đất, giũ đồi...
Tôn thờ cây trầm hương quý hiếm Giấu vết thương lặn ngập khắp nơi Tích tụ tinh tuý trời và đất Thành thuốc tiên trị bệnh cứu người...
Em- một nhành Hoa Đá nhỏ nhoi Dẫu không hương sắc giữa cuộc đời Vẫn ước là bạn thông, tùng, bách Khát khao tìm trầm khắp muôn nơi...
MÙA CAU
Bao mùa sân trắng hoa cau Quả vàng quá hạt miếng trầu để quên Trông người bên ấy bén duyên Quả cau cứ rụng…trắng nguyền đời vôi
Lời đêm tráo trở điều gì Trách mùa cau, trách nghĩa nhì, giận thân Sao không nói trọn một lần Để mưa thân gái…am thầm giấc mơ
Ngày sau, nào biết bao giờ ? Để người hiểu hết chữ ngờ nhân gian Lùa tay tóc đã ngả buồn Tiếng thu se lạnh ngọn nguồn vàng thau.
Sân nhà lại trĩu buồng cau Mắt trông một phía nỗi đau mấy chiều Lòng riêng người gửi miếng trầu Đắng cay ngậm lại, môi nhau xin hồng.
Tháng 6-1998
|