THƠ TẶNG LÀNG
Thơ tặng làng gom nhặt cả đời tôi Nhặt từng bước chân người cày chật trẹo Những đường nhăn hằn cả lên mặt ruộng Mơ mộng gì đom đóm cả trời trưa ?
Nghe thầm thĩ mưa dầm trên mái dạ Tái tê lòng tựa có mũi kim châm Cả tiếng vọng những linh hồn phiêu bạt “ Bong bóng phập phồng…” chẳng trôi hết bơ vơ
Bao đời người lầm lũi bước chân đi Cứ căng mắt nhìn đêm qua mái dột Nào câu hỏi cho chặng đường ngày tới Giá cả..mưu sinh, cơn đau ốm bất ngờ
Se sắt thương nhau khi người hoạn nạn Hạt gạo nói lời ngôi thứ hèn sang Mà tên làng vẫn khắc sâu tâm khảm Cả nấm mồ người mất hóa khôn thiêng.
Tên của làng thành điệp khúc ngân vang Tiếng điếu cày cơn ho thành nỗi nhớ Hát khúc ca dao vào lời ru số phận Nuôi tâm hồn chắp cánh bay xa…
SẮC MÀU
Có màu mây dâng cảm xúc cho yêu Sợ màu mây mỡ gà báo một ngày dông bão Mỗi đôi mắt ẩn trên từng gương mặt Nói được điều thiện- ác Ở bên trong…
|