VỚI MÙA THU Bỗng nhiên lạnh nhạt với đời Không còn rung động trước lời yêu thương Nhiều khi điện thoại rung chuông Giả vờ đi vắng không buồn cầm nghe Soi gương, mình ngán mình ghê Nếp nhăn đuôi mắt tràn về khóe môi Họp hành chỉ lặng im thôi Hình như hết cả niềm vui nỗi buồn! Chiều nay lòng bỗng bồn chồn Chiều nay sao chợt tơ vương mơ hồ Hóa ra trời chớm vào thu Se se gió lạnh,lá vừa rơi nghiêng... Thì ra lòng vẫn còn duyên Với trời đất, với thiên nhiên tuyệt vời.
YÊU
Anh đã đi cùng một cô gái khác Xinh hơn tôi và trẻ hơn tôi Cũng đưa đón,chiều thương,săn sóc Y như ngày hai đứa sánh đôi. Tôi nghĩ mãi mà không sao hiểu được Sự thủy chung vô lý của mình Sao tôi chẳng thể nào yêu nổi Một chàng trai nào khác ngoài anh? Anh đã nhổ bọt vào quá khứ Đã quên rồi muối mặn gừng cay Sao tôi vẫn thương về ngày cũ Vẫn nghĩ rằng anh chẳng thể đổi thay? Tôi vẫn đợi một ngày anh trở lại Thở than rằng anh chẳng thể nào quên Dẫu cô ấy trẻ,xinh và giỏi lắm Em thả rồi,vết trói vẫn còn nguyên... P.T.T.N
|