(Kính viếng hương hồn thầy Đỗ Niệm)
Kiếp nghèo vẫn chẳng buông tha Đến khi ra bãi tha ma vẫn nghèo Lăng người bạc tỷ gấm thêu Mộ thầy một nấm lèo tèo cỏ cây * Kẻ chen, người lấn, xót thay Bây giờ hẹp lối đến thầy, thầy ơi! Nén hượng nghi ngút lên trời Con ngồi bên mộ, lệ rơi âm thầm * Nắm đất côi cút tình thâm Cỏ may đau rối bước chân người về * Một đời xa xứ, xa quê Về đây dạy học say mê với trường Tưởng rằng gieo nhớ, gặt thương Nào hay một khúc đoạn trường xót đau! * Thế rồi, đêm tối, ngờ đâu Tin thầy đã chết dưới cầu, bên khe * Buổi chiều còn dạy say mê Bản đồ, giáo án, sau xe vẫn còn Mà thầy đã khuất núi non Bao nhiêu trò nhỏ héo hon, mất Người! * Đám tang trắng núi, trắng đồi Đưa thầy hôm ấy mưa rơi mịt mù Con mang theo nỗi ưu tư Con mang gương sáng đến giờ vẫn soi Con đi theo bước chân Người Con vào sư phạm, về nơi cần mình… * Xế chiều thấm nỗi nhục vinh Con về viếng mộ, giật mình thương thân
|