( Lời tri ân với thày Bùi Xuân Thởn )
Thày giáo là ông chú của tôi Lớp học đầu đời,không quên,…vẫn nhớ 60 năm tôi còn rất bé Ấn tượng người thày vẫn đậm nét trong tôi Thày dạy hay,cũng rất đòn roi Tay trên bàn luôn nằm dưới thước Nghe tiếng vụt,xót gan, buốt ruột Lỡ không thuộc bài,chỉ một lần thôi ! Thày chỉ bảo: “ Các em đừng giận tôi Khi NÊN NGƯỜI có thêm nỗi nhớ Thày giáo quê, người nhà mà khó… Học THÀNH NGƯỜI, chẳng dễ gì đâu !!!”
“ Thày đi rồi “ vẫn rành rọt từng câu Cuộc đời cần có đau, có nhớ… Sự thật mất lòng,đòn roi thuở nhỏ Suốt cuộc đời này,một kỷ niệm không phai ./.
Hà Nôi, ngày 11/11/2011
|