VỢ ÔNG CỬ ( Hoạ bài ‘ Thương vợ ’ của Tú Xương)
Ngày thì cuối bãi buổi đầu sông Nuôi bốn miệng con nửa miệng chồng Tất bật trên dường khi sẩm tối Lò mò dưới ruộng lúc hừng đông Hai sương một nắng đành cam phận Bảy nổi ba chìm chẳng kể công Mang tiếng có chồng đi dạy học Vợ còn bù giá cũng bằng không !
GIỌT MƯA
Mưa rơi ! Mưa rơi! Mưa rơi! Đêm mưa thầy giáo chấm bài Não nùng điểm hai,điểm một Chìm trong từng tiếng thở dài! Mỗi lần chấm được bài hay Thầy vui như người thắng cuộc Ngoài trời ầm ầm mưa trút Trong nhà tí tách mưa rơi! Mưa xiên từ ngoài khe cửa Mưa rơi từ giữa nóc nhà Giọt mưa xóa nhòa nét chữ Loang dần từ ấy loang ra ! Giọt mưa nhỏ vào bài viết Lem nhem chữ nghĩa học trò Giọt mưa nhỏ vào giáo án Văn hay chữ tốt cũng mờ
BÔNG SEN GIỮA DÒNG ĐỜI Lại đến với em -Ngày nhà giáo Việt Nam Cứ náo nức như xuân về tết đến Trang giáo án cũng bồi hồi xao xuyến Em trẻ trung như cái thuổ ban đầu Biến mất hoàn toàn những dáng vẻ lo âu Mẹ ốm con đau trò điểm hai điểm một Tà áo trắng vẫy gió vào cửa lớp Hoa học trò tăng theo cấp số nhân Em rạng ngời khi đứng trước bảng đen Bàn tay trắng viết lên dòng chữ trắng Những dòng chữ như giọt mưa sợi nắng Đổ xuống cuộc đời bon chen ! Tan lớp về càng thấy thương em Như con thuyền nhỏ nhoi vượt chiều gió ngược Lồng lộng gió và mênh mông nước Giữa dòng đời cuồn cuộn sóng giămg giăng ! Tiền lương đứng thở dài nhìn vật giá leo thang Và căng ra như cánh buồm trước gío Chở tâm linh vượt qua bể khổ Người lái đò kiên nhẫn chính là em ! Sống gần bùn đẹp nhất vẫn là sen Em cũng là bông sen đáng yêu đáng quý Bông sen nở tươi màu nhân thế Giữa dòng đời trong đục lấn chen nhau
|