Tháng 7-2011 Chi hội nhà văn công nhân -Hội nhà văn Việt nam đã quyết định thành lập Câu lạc bộ thơ công nhân Việt Nam. CLB đã trình làng ấn phẩm đầu tay Sáng tác mới. Để ra mắt bạn đọc, qua TNC xin giới thiệu mấy bài thơ của các tác giả- hội viên nữ. Đỗ Minh Phượng Chiều Phan Thiết không anh Em đã đến đây rồi một vùng trời biển Sóng ngỡ ngàng muốn nói chuyện chi đây Cứ rì rào giữ một chiều Phan Thiết Gío cồn lên nỗi nhớ lúc cuối ngày. Hoàng hôn đổ ánh vàng mặt nước Sóng bạc đầu mà cứ ngẩn ngơ chơi. Không có anh một mình em thơ thẩn Giữa mênh mông một chiếc bóng lẻ loi Em hỏi biển có buồn và có nhớ? Có yêu thương hay có giận hờn? Biển đáp lại bằng ngàn trùng sóng vỗ Em hiểu biển cũng buồn những lúc cô đơn. Sao dưới biển sao trên trời nhấp nháy Như cuộc hẹn hò những ánh mắt yêu thương Em biết sóng bắt đầu từ nơi ấy Mang tình anh đi suốt cả đại dương Đêm không ngủ nghe thì thầm Phan Thiết Gió mơ màng mang nỗi nhớ khôn nguôi Anh ở đâu giờ này em không biết. Có nghe thầm nỗi nhớ đỏ vành môi? Đỗ Mai Hoà Mời rượu Uống đi anh! Ly này nữa cho say Cho quên hết những đắng cay đau khổ Này rượu nồng và môi hôn tình tứ Đã có thời ta uống với trời vui Uống đi anh! Ly này nữa rồi thôi Rồi ngày mai hai đứa mình ly biệt Khúc nhạc buồn vẳng bên tai da diết Đã một thời ta luôn có nhau Vết thương này có thể sẽ hằn sâu và có thể lành mau, có thể... Thời gian nhiệm màu và ai ngạo nghễ Rượu hôm nay đâu nồng đến ngaỳ mai. Uống đi anh! Thêm ly nữa rồi thôi Rồi ngày mai mỗi người mỗi ngả Ly rượu này thay cho lời từ giã Say đi một lần cho tỉnh mãi trăm năm. Hoàng Hiền Đò đi Cải vàng, vàng rực bên sông Bên đây có kẻ buồn lòng biệt ly Chỉ là lời hát bay đi Mà sao mãi nhớ một thì vấn vương Đò ơi có lỡ độ đường Quán xưa, bến cũ người thương vẫn chờ Sông xanh nước chảy lững lờ Đò đi có nhớ bến bờ đã qua? Vũ Thuý Quyên Mắc nợ Bâng khuâng nhớ kỷ niệm xưa Những ngày nắng, những đêm mưa trắng trời Bên nhau thắm thiết không rời Ngỡ rằng sông lở, núi bồi chẳng xa Bây giờ anh của người ta Khổ đau ai biết xót xa ai cùng gặp nhau xin cứ lạnh lùng Để không vấp phải chập trùng nỗi đau Dẫu rằng chẳng nợ trầu cau Mà như đã mắc nợ nhau cả đời. Xuân Dung Vẫn là lục bát Vẫn là lục bát thôi anh Chuyện mình em viết đã thành ngày xưa Mối tình thoắt nắng, chợt mưa Hai đầu kẽo kẹt võng đưa bẽ bàng Bên nhau mấy độ thu vàng Bao nhiêu hò hẹn dọc ngang quên về Mở ra chia gói câu thề Nửa đi bớt lại, nửa về trả ai? Hoa buồn khóc với mùa phai Mưa ngâu hoà nước mắt dài chảy xuôi Nửa câu lục bát xa vời Nói ra sợ nhạt mất thời tóc xanh Một câu lục bát thôi anh Chắp thêm, em biết chằng lành như xưa. Hà Nội, ngày 16-11-2011 Chủ nhiệm: Trung Hậu
|