Đoàn Ngọc Thành
BẤT NGỜ
Mưa bay rắc phấn thôi mà Em không đến lớp hóa ra mưa dầm Chiều nay tưởng gió lặng câm Em không đến lớp bão gầm đâu đây Lòng anh nghiêng ngả hàng cây Chỉ thương bài giảng cũng đầy gió mưa
HÔN
Hôn em và hôn mãi Hôn đến tận ngàn sau Hôn đến khi bạc đầu Hôn khi nào hết thở Hôn đi rồi hôn lại Hôn như ngây như dại Hôn thấm đượm tình sâu Hôn phai bớt tình sầu Hôn em như bắt đầu Lại hôn đi hôn lại
NHỚ
Nhớ chi bằng nhớ người yêu Nhớ quay nhớ quắt như chiều nhớ mai Nhớ từ tháng một tháng hai Nhớ đến tháng chạp vẫn quay quắt buồn
|