ÁNH ĐÈN DẦU
Mất điện rồi ta lại thắp đèn lên Và soạn tiếp giáo án ngày mai còn dang dở Ngọn đèn soi bóng người cao lớn Lặng lẽ in trên vách trắng nghiêng nghiêng
Giáo án từng hàng hiện nét chữ xinh xinh Như làm dáng dưới ánh đèn chấp chới Ngày mai đây trong lời từng bài giảng Lấp lánh ánh đèn dầu thắp sáng vạn niềm tin.
TRANG GIÁO ÁN DỞ DANG
Giáo án cuộc đời anh soạn mãi chưa xong Em lại đến cho TIẾN TRÌNH thêm bước mới NỘI DUNG này anh nào nghĩ tới Như tia chớp ngang trời …xé rách màn đêm!
Chúa sinh nhiều thứ rồi sao cứ phải sinh em? Cho bão nổi, trời nghiêng, đất chếnh choáng Cho trước mắt anh trắng bệch trang giáo án Soạn suốt nửa đời…thế vẫn mãi chưa xong !
THƯƠNG
Mỗi ngày: Em nhặt được trong bài giảng của thầy Những hạt thóc vụ mười vàng sẫm Những củ khoai, củ sắn Ngấm mặn mòi bao giọt mồ hôi
Em nhặt được trong bài giảng thầy sáng nay Bóng người cha sớm mưa chiều nắng Đôi gót dạn sần nứt khô mốc trắng Run rẩy gồng mình - chiếc đòn gánh oằn cong
Em thương: Thương nao lòng cơn gió quất chiều đông Thương đốm lửa đêm tàn không đủ ấm Thương cây đỗ cây khoai vặn mình nẩy mậm Thương bờ sông hiền lở lói suốt mùa mưa
Rồi mai này tất cả hoá rêu phong Lời thầy giảng và em và nhân tình thế thái Thành vần thơ tê tái Hóa đá cuộc đời se sắt riêng ai?
Mỗi ngày: Thầy vẫn giảng mê say! _____________________
|