Đường vui con chợt gặp Thầy Năm mươi năm lại cầm tay ... ngẩn nhìn !
Thông già còn giữ nét riêng Giữa vi vút gió Giữa biêng biếc trời Bão dông lay lật một thời Vẫn cao dáng đứng Vẫn phơi phới cành !
Con là một cánh chim xanh Vút từ cổ thụ Thênh thênh nẻo trời Cánh bằng dẫu tới muôn nơi Chẳng quên cành biếc - một thời ấu thơ !
Tay cầm tay Đứng ngẩn ngơ ... Rung rung hai mái phơ phơ nắng chiều !
HGC
|