Lời thương hóa đá
Chị ngồi vá áo đêm thâu Đường kim thương nhớ chị khâu nỗi buồn Tơ duyên mỏng mảnh cánh chuồn Nhạt nhòa như ánh trăng suông hao gầy Năm qua năm, ngày qua ngày Luênh loang bao cuộc tỉnh say tình người Vết thương mòn héo nụ cười Đâu trầu thắm lá - đâu tươi cau già Thời gian như cứ dài ra Đường Trường sơn đã vắt qua xuân thì Lời yêu theo gót người đi Trăm sông ngàn suối dễ gì quên nhau Bão dông đã lặng từ lâu Sóng lòng vẫn cứ dội sầu từng cơn Chiều chiều dõi bóng hoàng hôn Gửi không trung một khối buồn theo mây.
Nặng lòng quê hương
Nặng lòng năm tháng quê hương Cho tôi vịn nỗi nhớ thương tìm về Tiếng gà vời vợi hồn quê Lại nghe gió thổi ven đê gọi mùa Đồng làng dãi nắng dầm mưa Gợi lên nỗi nhớ những trưa nắng hè Hoàng hôn giục bước trâu về Cánh diều đón gió chiều quê thanh bình Giếng khơi trăng thả bên đình Nụ cười sao nỡ vô tình đánh rơi Mù tăm bóng nhạn đầy vơi Chiến trường giục gọi-thương người phương xa Cỏ xanh nấm mộ ông bà Khói nhang nhòa nhạt chiều tà sương rơi Nơi chùa dẫn dắt rạng ngời Ơn dòng sữa mẹ nghĩa đời ông cha Lòng quê tình mẹ bao la Hương đồng gió nội nuôi ta lên người.
Mẹ liệt sỹ
Mẹ ngồi dõi phía trời tây Nhạt nhòa giọt lệ đong đầy thời gian Ảo mờ nghi ngút khói nhang Thoáng như hình bóng chồng,con hiện về Vẫn như ngày bước xa quê Vẫn như cái dáng triền đê ngày nào Ngỡ ngàng trong giấc chiêm bao Bàng hoàng chợt tỉnh nghẹn ngào đầy vơi Khuya mong, sớm đợi chiều rơi Nỗi lòng xào xạc tưởng trời bão dông Chiến tranh đi có về không Mẹ ngồi như bóng thần nông giữa trời.
Huyền thoại mẹ
Nắng rơi trên tấm lưng còng Dáng gầy thân mẹ uốn cong bóng chiều Gậy dìu từng bước liêu xiêu Tóc sương vương nắng bao nhiêu tảo tần Cái nghèo đeo bám nợ nần Gánh mưa cõng nắng ủ mầm cho con Dập dềnh bóng dáng hoàng hôn Gương trong tình mẹ mãi còn trong ta Thương thương dáng mẹ chiều tà Mẹ đan tình nghĩa bao la tình người.
Lỡ hẹn
Chen chân vào tới hội Lim Bồi hồi trong dạ biết tìm em đâu ? Vẳng nghe Quan họ qua cầu Ngỡ là em hát dạ sầu ngẩn ngơ Nỗi lòng bối rối vương tơ Cho tằm ruột héo tím bờ sông Thương Lặng nghe ai hát Mười thương Giá mà tôi được vấn vương tình này Lời thương ngỏ để ai say Trách người lỡ hẹn cho đây đau lòng.
Đời chị
Tuổi xuân giữ vẹn lòng son Tảo tần năm tháng nuôi con bộn bề Bờ tre xanh mát làng quê Một mình bươn trải đi về sớm trưa Vai gầy gánh nặng nắng mưa Liêu xiêu bóng chị bao mùa bão dông Chị ngồi nhặt nắng chiều đông Sáu mươi năm lẻ chị không tiếng cười Đêm ngày đong đếm nghĩa đời Nhìn con khôn lớn đầy vơi một mình Trống chèo rộn rã sân đình Chị như thức lại chuyện tình duyên anh Bàn thờ nhang đã tàn canh Chị ngồi im với nửa vành trăng suông.
|