Bão rớt
Trận bão đi qua mặt đất thành hoang phế Hàng cơm nguội trước nhà nghiêng ngả , xác xơ Cơn bão đẩy Em, Anh về hai phía Lại lặng im như chưa có bao giờ !
Ta có thể oằn mình tránh qua cơn bão Những tả tơi rồi cũng sẽ vá lành Nhưng từ thẳm sâu đáy lòng ta biết Cơn bão rớt âm thầm mãi quặn thắt... Em, Anh…
Hà Nội mùa bão 8/2011
Tiếng gà
Đêm. Chợt mơ tiếng gà Nhắm mắt mà thức vậy Nghĩ chuyện mình, chuyện đời Giận đấy rồi thương đấy…
Thèm. Ran tiếng gà gáy Cho thêm ngày Bớt đêm…
6/11/2011
Vin
Vin vào hoa để lấy thơm Vin vào núi để cao hơn bóng mình Thói đời nho mãi còn xanh Không dưng sao lại đi rình của chua !
Kìa ai vin gió đong mùa Vin vầng trăng để bán mua cuộc cờ Lá cành rồi cũng hư vô Mong chi xanh với hững hờ thế gian
Câu thơ mọc ở vệ đàng Lấm lem cát buị , ngổn ngang nỗi niềm Vin vào cái chẳng hề tin Cho bàn chân lạc giữa miền đắng cay
Biết mai ? Ừ nhỉ mai này Vin vào đâu trả cơn say đời mình…? Đêm 14/11/2011
|