ĐIỆU BUỒN
Nhà em ở phía bên này Giời đày tôi phải mỗi ngày thấy em Mắt nhìn vừa lạ vừa quen Thoắt em cúi mặt, tôi liền quay đi Trăm năm nào có duyên gì Mà sao ánh mắt nói chi điệu buồn.
MAY RA CÒN LẠI...
Một già một trẻ bằng nhau Không thù hận , chẳng đớn đau phận người. Người chưa được, kẻ cạn rồi Trí khôn đâu đó vốn trời cho ta.
Từ sơ sinh đến về già Dẫu trăm năm cũng vèo qua lúc nào Một đời rặt những khát khao Những điều được mất bên nào nặng cân?
Đã lao vào chốn phong trần Lắm khi phúc hoạ ở gần bên nhau Một đời nào có gì đâu May ra còn lại vài câu thơ quèn…
TẨM QUẤT
Thịt xương chìm lặng triền miên Cái lười rủ cái ưu phiền nằm chung Cậy người tẩm quất đấm lưng Tự mình đứng dậy mà bưng lấy hồn Tấm thân dở dại dở khôn Lấy đau làm sướng, lấy buồn làm vui.
|