ĐỌC TIỂU THUYẾT KHÔNG CÓ GIẤY KHAI SINH đẩy giới cầm bút và cả cõi người ta vào thấp hèn vào đất trời tóc rối đêm đen, vắng niềm ăn năn giông bão vào đời sống dửng dưng trong tối tăm bùn nhão bạn phủ nhận ánh sáng ban ngày thân quen
bạn viết tiểu thuyết đen bóc mẽ mọi giả dối, lừa đảo bóc mẽ bao tia vàng nguỵ tạo lẫn đích thực hào quang
tiểu thuyết đen, nét chữ bạn không hề mờ ảo cũng chỉ đen như cà phê đen cũng chỉ đen như mực đen chính thống, trên vô vàn trang báo
thử bôi đen tính thiện văn chương, bạn đi truyền đạo nhằm khẳng định “đấng giải thoát mới” chăng? sa bẫy trò đùa mưu thâm tà giáo tiếc thay bút bạn sớm tàn! NGHĨ VỀ BẢN ÁN ba mươi bảy tuổi, sự nghiệp văn chương tài hoa dở dang! dở dang hành trình tư tưởng tức tưởi, bạn chết trên cánh đồng rừng, bùn ngập bản án oan chiếc gậy canh tù làm sao hiểu nổi nhà văn! nhà văn đang sống trải nghiệm nỗi bị can theo nhân vật mình tưởng tượng (nhân vật tiểu thuyết, chùng và căng làm sao thẳng băng!) người đọc thương bạn sẽ nói to ngàn lần: với cái tâm hướng thượng nhà văn lại chết oan khi đang thử nghiệm bước sai lầm! 9:30 – 11:48, 24-11 HB11 – TXA.
|