Thơ bác Túc một lúc mười bài Thơ bà Mai toàn sai chính tả Thơ cô Ba dây cà dây muống Thơ chú Hướng chát chướng, nén dồn Thơ l•o Tôn lộng ngôn, ầm ĩ Thơ anh Ký tắc tị - “cách tân” Thơ ông Dân không vần, láo nháo Thơ cậu Đáo rỗng sáo, cạn nông Thơ Tư Bông rắn rồng, xiên xỏ Thơ thím Thọ một giỏ ngọng âm Thơ chị Tâm thì thầm kể lể Thơ ông Quế câu nệ, oái oăm Thơ dì Năm băm vằm, dằn dữ Thơ cụ Cử ý tứ cũ mòn Thơ bác Hoan chỉ toàn tán dóc!... Thơ “con cóc” - đúng phóc phố tôi Cũng chẳng tồi trong thời “thi loạn” Hễ gặp bạn là soạn đọc thơ Cứ rượu vô là thơ chảy miết Oai ra phết, giống hệt “dân thơ”* Nhưng… phải nhờ “thợ thơ”**đọc sửa!... Thơ như rứa cũng phứa đăng đàn Quả to gan, loại gàn số một Không có “bột”, sao “gột” nên “hồ”?..
Chớ ngây thơ - làm thơ khó lắm!...
THAO THAO
* “Dân thơ” là chỉ các nhà thơ chuyên nghiệp ** “Thợ thơ” là chỉ những người có khả năng đọc và sửa thơ cho người khác.
|