Cạnh nhà tôi có hai bác thợ bác Hào và bác Hùng Người hiền lành chăm chỉ Về hưu rồi suốt ngày gõ búa nuôi vợ nuôi thân Trong căn nhà đóng cửa chỉ đập đe nhè nhẹ đỡ ồn
Ai cũng phải lo miếng cơm manh áo Cảnh làm ăn có việc là mừng Hàng xóm quen tai chẳng ai khó chịu Thấy yên tâm mỗi khi nghe tiếng búa…Hào Hùng
đi chơi cùng bạn cũ
Phố đông mà chẳng thấy người Con đường những tưởng xa xôi lại gần Trưa hè sao lại gió xuân Bốn mươi năm có một lần thế thôi…
đêm Cửa Lò
“…biển vỗ sóng, biển ru, biển hát biển giận hờn, biển khát, biển cuồng si biển thì thầm, biển thổn thức, đam mê…”
Ôi chao ! có phải biển lơ đãng và đa tình đến thế? mà bao dung chịu đựng hết cho người ? để những buồn vui, cay đắng tình đời chẳng biết chia sẻ cùng ai thì… đem gửi biển!
biển nhận cả và trả thêm nhiều lắm gửi niềm vui sẽ được những ngọt ngào gửi nỗi buồn sẽ được thêm chua chát gửi vô vọng sẽ thấy lòng tan nát gửi thương yêu sẽ được những dạt dào
và gửi mơ màng… được sóng vỗ lao xao…
|