Nhớ lần chào để ra đi Gặp đôi mắt ướt của Dì rất duyên, Ngậm ngùi tiễn khách thuyền quyên Cũng từ dạo ấy chợ phiên vắng Dì. Cô hàng xén tuổi xuân thì Một trang thục nữ thiếu gì tao nhân... Lẽ nào cứ hẹn là thân Ép đôi trai gái chả cân sắc tài? Buồn lòng-bạch trước Phật Đài Ra đi ngày ngắn đêm dài-khúc nhôi, Chối từ mối lái-đãi bôi Nương thân cửa Phật tránh ngôi thứ hờ! Nửa thương, nửa giận, nửa chờ Nửa vờ vãng cảnh, nửa ngờ tụng kinh. Cao Trần Nguyên
|