Người mà tôi quen có cái mặt trơ khấc Cười rất trơ thường ăn nói trống trơ Ông cũng có thời tuổi thơ gian khó Ăn rau muống trừ cơm chở rơm xe cút kít Cũng bêu nắng tóc râu ngô thời trẻ nít Bát cơm trắng là niềm mơ mùa hạn nứt nẻ đồng
Người mà tôi quen cũng có một dòng sông Từng chăn trâu vẫy vùng theo mùa nước Ông cũng nhiều mơ ước Giỏi biêt bon chen giữa thời cuộc thăng trầm
Người mà tôi quen nay thường đeo kính râm Thành ông chủ vốn cỡ vài nghìn tỉ Cũng diễn thuyết về tình đời, chân lý Cũng có bằng tiến sĩ sánh vai đời
Hầu như ông rất ngại gặp tôi “Đừng nhắc nhiều cái thời quê mùa ấy…” Người mà tôi quen nay chỉ quen nhìn thấy Những đồng đô xanh đỏ chốn thương trường
Không dễ gì bụi dính áo ông Nắng không đến đầu Mưa không đến mặt Ông nhàn hạ chẳng cần lo tất bật Ký cót vòng vo, thêm lũ cò chân đất Những công trình, dự án, những buyn-đinh… Không có thời gian bè ban tâm tình “Tớ bận lắm, lo mưu sinh, công việc Nay tiếp khách là chủ chi bữa tiệc Mai lại đi Hàn Quốc ký hợp đồng…” Ông ngửa mặt nghênh đời cười sảng khoái Thảo dân mất đất rồi nghèo thêm kiếp long đong...
Người mà tôi quen đã quên hết dòng sông Quên những cánh đồng hai mùa hạn úng Quên hết bà con suốt đời làm lụng Nơi cao sang rơi rụng hết tình đời
Người mà tôi quen chỉ có vậy thôi Mua bằng cấp, mua chức quyền, mua tất Chỉ một thứ, không mua mà tự mất Đó chính là nhân cách sống trên đời./.
|