Rét đến nỗi yêu nhau cũng nản Những con đường bỗng bát ngát như sông
Mẹ của ta giờ đang buổi ra đồng Rảnh mạ cóng và bàn tay cũng cóng Chỉ sợ rét làm mẹ ta đông cứng Một dáng còng đau đáu giữa đồng quê
Rời xóm nghèo xa mẹ chúng con đi Đứa công chức, đứa ban này sở nọ Cũng có thể gọi là giầu có Đồng tiền tiêu không đến nỗi so đo Thế mà đêm ngày mẹ vẫn âu lo Lũ con mẹ tháng ba ngày tám !
Giọt sữa vắt từ cháo cám Ngực gày rát ruột cho con Tháng ngày đạn bom Cha vắng mặt mẹ gồng bom đạn Đứa học làng, đứa đi sơ tán Hạt gạo độn khoai chia bảy chia năm
Chúng con lớn lên mà vẫn vô tâm Không biết mẹ lưng còng hơn độ trước Năm bảy đứa con mẹ nuôi thì được Năm bảy con nuôi mẹ không xong Mẹ chẳng thích ở phố đông Thăm con cháu dăm ngày lại về với xóm Một mình mẹ cùng ngọn đèn khuya sớm Chỉ bóng mình bầu bạn đêm đêm ...
Rét qua đi cho ngày nắng ấm lên Để mẹ cấy chiều nay khỏi cóng Để mùa vàng nay mai ong óng Uốn câu như dáng mẹ trên đồng… Hà Nội, 9-2-2004
|