(Trích Trường ca) I.  Tôi chỉ là hạt cát nhỏ nhoi Đem ướp cả trời đêm vào biển Cánh buồm chở mộng mơ Thuyền thúng xoay vần mẹ Rắc muối lên cây mẹ thành có tuổi Nhặt lá trầu không têm thiếu vắng lấp ngày Nhúm rau thai của tôi không chôn kịp góc vườn Mẹ đ• ném cả đầm đìa xuống biển Mái chèo bắt đầu biết lật khúc “ầu ơi...” Khi biết thế nào là trôi Tôi mới hiểu thêm về rụng Mới biết cây sào uốn cong là chống Tôi tự bơi qua số phận chính mình Trăng bớt lạnh từ ngày sinh con nước Gió biết buồn sau hết cả chở che... Tôi đ• đi từ bậc cửa mùa hè rạc cổ tiếng ve Đến đêm mọc sởi ngày đông ngây ngây cơn sốt Mái nhà lợp mưa Chiếc chõng tre lợp ngày chẵn, lẻ Không níu kéo so đo Không mượn vay mặc cả Những đám mây vảy cá lợp theo mùa... Cha tôi ngồi xoắn lại dây neo Dạy tôi cách bơi đứng Dạy tôi ăn ở với người Xuống thuyền kiêng huýt sáo Cá Lẹp lắm xương Cá Cơm lắm cháo Quanh năm gặt b•o Lưỡi hái mòn còn đau... Mạch nước nguồn ủ rượu lên hương Lúa phây phây qua thì con gái Sang canh ba tiếng gà còn dại Đẻ trứng Rồng vào năm Dậu sinh tôi... Cha đẻ ký ức cho tôi Mẹ cộng thêm tuổi mụ Mẹ sâu sợi nắng xiên khoai không vượt ngoài lối ngõ Xe chỉ nối tôi với bao bọc cộng đồng Mẹ đốt đầy cả đồng than Nhem nhuốc ngày thường cho con trong trắng Bà tôi nhặt vỏ bưởi khô phơi quăn mép nắng Treo vào đêm bồ hóng Hơ khô dần rốn tôi Hơ cạn dần rốn biển Trong cái đêm vượt cạn đầu tiên Tôi chẳng thể là tôi Nếu ngày ấy củ khoai hà không lẹm vào sắc cạnh đá san hô Đó là bộ hài cốt ông tôi để lại Hoa vẫn đá Rong rêu tức tưởi Cá lượn lờ Như có như không Những ngôi sao biết cách nhận ra mình bằng mờ tỏ thực hư qua nhấp nháy vui buồn Không thái quá khi xếp hình mỏ vịt Chiếc mỏ nhặt thóc rơi để đời tôi không lép Ông Thần Nông câu cá bần thần Tôi tập bơi từ trong bào thai nước ối bềnh bồng Bao hy vọng tụ dồn gan bàn chân mẹ Những khớp xương người nhức đau khi trời trở dạ Mỗi năm có 365 ngày- 365 khớp xương Tôi ngồi xếp lại hình hài lay thức những vùng thẳm sâu Những trực giác lờ mờ vụt sáng Cá vẫn Chép nuôi mình trong ảo vọng Trăng có chìm, nguyệt vẫn ngư ông... II Tuổi lên năm, tôi cất giữ cục than hồng của mẹ Thổi phù phù trên tay Ném xuống biển cạn ngày Những con sóng nuốt không trôi nghèn nghẹn Mắt cá lờ đờ ám khói những cơn mê Ngày ươn ươn không sàng nổi qua mắt lưới Đêm lồ lộ bắp chân trần con gái Ta nhử cá bằng mồi ni- lông màu xanh đỏ Đám ma cá rước nhau trong bong bóng phập phồng Bụng nổi trứng lềnh phềnh thèm gạo tấm Rắc xuống cánh đồng của tuổi thơ ta Mẹ nhóm lửa vun mùa đông một góc Cái cục than cời qua lưng cá nhẫy mỡ vàng Con cất giữ như khâu từng khuy áo Đính rộp vào thịt da.
Chùng xuống buổi chiều Cơn mưa tuột khóa Các con tôi chạy về phía cơn mưa Chân bé xíu như chân Còng, chân Cáy Mỗi sợi tóc mọc một sợi rong rêu Cứu cả hoàng hôn tanh tưởi Các con tôi dệt nên nhũng cơn mưa Bằng hơi sữa thơm tho Xua đi ráng mỡ gà chết chóc Biển vịn chúng mà đi lững thững Biển tập nói như người líu giọng Những chiếc răng sữa bé như con ốc ruốc Làm dịu khát những- cơn- đói- nước
Ta ra đi bằng đôi chân phù thủng Sưng tấy những âu lo bởi bướu cổ chính mình Đêm lệch phách lò cò Tiếng kèm Trôm- Pét Hợp âm biển đêm xịn một màu keo Dán ta xuống những con sóng quăng mình tung tẩy Không vượt nổi be thuyền Mái chèo cắt nghiêng Hất ngày ương ương Xuống đêm bây bấy... Ta nghe: tiếng những linh hồn chết Bồng bế ăn xin (Trên cánh- đồng- biển không gieo mà gặt) Những đứa trẻ chết ngồi hai tay bốc cát Chơi trò chơi “ăn quan” Những tiên nữ mình người, đuôi cá Thủy táng vào đêm hoan lạc Quấn quanh mình những lọn tóc, những con Đẻn mốc câu Họ hút vào nhau Nước biển cắt ra không còn màu máu... Cái đêm lờ lợ Tấm phên che thưa ánh trăng vàng Cơn ân ái giữa sóng và biển Họ dìu nhau hụt hẫng Họ dìu nhau dâng lên bên bờ vực ái tình Và chết lịm bên nhau Như sóng chết vào cát Như lưới chết vào mây Sợi dây gân chùng con thuyền xuống cạn ấy là cái đêm sinh ra con nước Rặc đến tận ngày Trăng lo• thể, thủy triều dâng mấp mé Con chó gầy cúi nhặt bước chân ta Ta quỳ xuống bên nấm mồ mới đắp Những chân hương châm xa xót thịt mình Người đ• chết vẫn còn muỗi đốt Ký- sinh- trùng vào ký ức của ta
Ta cất giữ linh hồn của biển Như cất giữ cục than hồng mẹ nướng cá đêm Một cục than hồng nướng một quả trứng Quả trứng nở ra nỗi buồn mọc tóc Ăn lan man cỏ Gấu trước thềm Thiếu phụ đào về sắc thuốc Đẻ ra trăm trứng Tiên Rồng Cá Voi, cá Bò, cá Chim, cá Ngựa... Ta là Nhân Ngư Chưa bao giờ biết ngủ Đào một củ Nâu Nhuộm một lá buồm Con thuyền nứt vỏ Kiểu bơi cuối cùng của ta là bơi ếch Không câu mồi giun Không đun rạ rác Ta úp mặt vào cát Dâng lên tổ tiên, hương khói ông bà Bát nhang cắm vào tro nóng Tro ròng ròng cháy tự cát ra... III Có một tầng trời ngoài một tầng trời Có một vùng biển trong một vùng biển Người vác lưới ra đi Đem lân tinh rắc về tận ngõ Có con thuyền chết cạn Ta không cứu nỗi nữa rồi Ta liệm thời gian bằng gấu váy buồn của những con sóng... Chân vịt tuổi thơ ta Không quay chong chóng Xoáy vào vực sâu cơn mê ám ảnh hiện về Ngọn bút lá tre Chấm xuống vòi Bạch Tuộc... Cánh mép biển chưa đầy một mét Ta vốc từng ngụm nước ngọt Thẩm thấu qua ta Thấm không hết nỗi cô đơn của mẹ Chợ cá không vay mà có trả Cái đêm cha ta ra đi qua sa mạc của Người Mẹ không nỡ làm điều gì có tội Cha đang một mình chèo chống ngoài khơi... Biết neo vào đâu Bốn góc nhà phía nào cũng võng Ngày thiếu củi khô mẹ đun bằng muối Nổ lép bép như ngô rang Những con quạ đen rỉa lông Lôi trong đêm mang mang những khúc ruột cá ngoằn ngoèo Vây cá Mập chuốt từng sợi cước Tôi nối sợi dây bay qua vùng biển chết...
Có lâu đài tình yêu dựng lên bằng cát d• tràng Nói với nhau bằng ngôn- từ- cá- Sấu Những con Sấu hiền nằm phơi nắng lim dim... Ta- bao- tử- em Những dây chuyền kim cương óng ánh Moi từ bụng cá ra Trong cái đêm ta phóng mũi lao vào họng cá Ta khát môi em như biển khát của nổi, của chìm Em niêm phong lá buồm thời con gái Ta gác mái chèo g•y qua một thời trai Ta tạ lỗi bằng cách khoả thân bơi về phía những con sóng phơi lườn Cho mắt người gặm nhấm Để cứu em khỏi chết đuối dầm dề trong dục vọng quất vào đuôi Hải Cẩu Ta không cứu nổi tình yêu nữa rồi Bờ biển cong vòng lưng thiếu nữ Đêm nguyệt thực ngoại tình nửa vầng trăng chết tái Đắp lên nấm mộ tình yêu Vỏ ốc, vỏ sò hàng xa xỉ biển Ta đứng gầy như cây dương chết khô Mẹ ghế xuống nỗi buồn ta nồi cơm cạn cháy Tá vốc tro lọ lem Đem vò múc nước biển Đổ xuống hốc cát d• tràng Đẩy em Con- Cua- Càng Chân ngang chạy dọc...
Ngày bà nội ta qua đời Con thuyền đưa người đi không người chống Làm sao đến bến trần gian Tiếng tù và quay quắt Biển thắt một màu tang Ta moi huyệt cho bà bằng chiếc vỏ ngao ta thường cạo cháy Ta điểm chỉ giúp bà xuóng giấy khai sinh Như khắc dấu mạn thuyền Ông Bình Vôi từ nay thôi xuống tóc Bà trở về trong tiếng hát đưa ma Khúc- cầu- hồn- với- biển Rắc muối Và hoa Và gạo Lấm tấm gạo chiêm bao Muối trộn vào với muối Mũi thuyền đưa bà đi ra đồng cong như mũi đao...
Người dân chài miền biển Giọt mồ hôi nhễu ra đốt cháy tờ giấy bóng Từ trong sâu thẳm tâm hồn họ Có một con sóng ngày xưa vỗ vào bồi đắp m•i Như nhịp võng tre Họ ném nhúm rau con cái họ vào biển thẳm Sóng đánh vật vờ nhúm rau trôi nổi Rồi đột ngột hút vào xoáy nước Hút tâm linh con cái họ Số phận con cái họ Lại đẩy trôi lên loằng ngoằng như đoạn dây neo săn chắc Con thuyền lá tre Có thể là cỗ quan tài chôn họ vào rốn biển Có thể là cánh diều nâng bổng họ lên mây Mạch máu căng gân những sợi rong biển Hút tinh chất biển khơi nuôi họ tháng ngày...
IV. Cha là mảnh vỡ của đêm dậy đi từ rất sớm Những tấm lưới mọc khói trrên vai cha còn ngái ngủ Ngái ngủ những tiếng gà vừa gáy vừa nấc Mọc khói những cơn ho giữa những đốt xương sườn Ngái ngủ những máichèo vừa bơi vừa ngáp Mọc khói chiếc cần câu vừa buông vừa bắt Mọc khói những cây buồm vừa ng• vừa mọc Không mọc lên từ sông Khói mọc lên từ sóng Không mọc lên từ những cánh đồng...
Không bú mớn, không vỗ về cá chép miệng thông điệp cho nhau qua bong bóng trổ mùa Bong bóng dẫn ta qua ngõ hẹp của những số phận thở bằng mang và ép bằng phổi Ta là chú cá bị vặt trụi lông, bị khóa chặt vây, bị rút hét xương vật vờ trôi trên chăn bông đệm mút thở bằng máy điều hòa Cho ta trở về bằng con- đường- của- cá Về với những uốn lượn đường cong, những rong rêu mê man, những đam mê kiệt sức Lại nở bùng hoa mưu, lại tưng bừng sặc nước Ngọt như chưa từng ngọt Mặn như chưa từng mặn Thẩm thấu vào ta qua những lỗ chân lông mọc cỏ...
Những người đàn ông trở về trên đôi chân chống cà kheo Họ đánh đáo mình trong ngầu ngầu bọt sóng Họ gieo vào số phận Những núm tiền xu sấp, ngửa cuộc đời Những người đàn ông mặn vào nhau May có cánh buồm đang thì con gái May có chiếc kim đan mảnh mai qua mắt lưới May có nước ngọt, may có cơn giông Để lúng búng cơm sôi Để trưa ngồi giặt nắng Biển giặt họ vào kiềm...
Trở về những người đàn bà cắm chiếc lược đồi mồi ngập vào răng ký ức Ký ức mịn và đen Người đánh lưới vào ta mỗi tối Mỗi tối những thiếu phụ vừa đi vừa choàng khăn Dưới lớp nhung đen những chiếc vảy cá ánh lên màu kim tuyến Cuối chân trời trăng lặng lẽ cầu kinh...
Tôi có những hoàng hôn độc bình Lặn xuống cánh- đồng- của- cha thăm thẳm Hoàng hôn- chiếc độc bình chín rạn Màu gốm nào của tôi Chiều ngấm men vào đá Trong huyết quản những đứa con của gió Lá phổi tôi nứt vỏ ngỡ ngàng Biển hỏi tôi: - Anh có kinh nghiệm gì Khi chống bè vượt thác? - Tôi chống bằng trực giác! Biển hỏi lại: - Còn sào? (Những cây sào chằng có ích gì trên biển Những đôi giày đế cao chẳng có ích gì trên biển Bọt bong bóng xà phòng chẳng có ích gì trên biển) Chúng tôi biết tốt vào nhau Tán cây xòe ra đến đâu Rễ cây mọc chùm đến đó Chúng tôi biết đi đường mây Khi nhầm vào lối cỏ Chúng tôi biết về bước gió Khi lạc vào Bến Mê...
|