Nguyễn Duy Xuân
Thấp thỏm mong chờ “meo” của em Hòm thư đang khép, bỗng hé lên Chắc là “meo” em vừa chạy đến Vội vàng nhắp “chuột” để vô xem
Chẳng có chữ nào, “meo” trống không Em ơi, sao cứ nỡ lạnh lùng ? Tiếc chi một chữ mà không gửi Chỉ một chữ thôi, cũng ấm lòng !
Tít xa đằng ấy, em biết không Sáng đợi, chiều mong, tối ngóng trông Hình ai ngắm mãi chưa chưa đã Còn muốn “meo” ai thỏa thỏa lòng ?
|