Thổn thức mùa đông
Heo may cuộn mình trong lá nắng run trên những mặt hồ tiếng Sâm Cầm rơi ngơ ngác sương khói trôi về bơ vơ
lắng nghe cà phê gõ nhịp có lời ngọt đắng thơm môi nhấp vào lòng mình quên nhớ tình thu đã vội đi rồi
Em khoác một mùa rét nhớ phong phanh cả bóng cây cành mắt nâu trên viền Phố Cổ thổn thức mùa đông xa anh
thương Em Búp Bàng thiếp đỏ thương Em mùa vắng Lộc Vừng gọi tên lạc lời giữa gió dỗ Em Sông Hồng rưng rưng
Gởi Nắng
Ở nơi này nắng vẫn thủy tinh nắng xiên xẻo qua từng vòm lá biếc nghe tin anh nơi gió mùa đông bắc mắt môi run hun hút đường về
Gởi ra anh vạt nắng phương nam em đan thành sợi thương sợi nhớ nắng trải lòng mình ra muôn nẻo dẫu gầy gò nơi buốt giá chiều qua
Duyên kiếp gì xui khiến tình ta ở hai miền mùa nào cũng ngược ngập ngừng trăng ngập ngừng con nước thời gian trôi bỗng hoá gập ghềnh
Trên trời cao ai đếm được vì sao nỗi chờ mong ai đong dùm cho hết tình đa mang làm sao ai gở được chút dại khờ em xin dệt thành thơ.
Nơi này
Nơi này nắng vẫn thủy tinh Gió hây hẩy gió long lanh má tròn Mặt trời thì vẫn còn son Đỏng đa đỏng đảnh mây còn rong chơi
Nhớ người đem áo ra phơi Đong thơm chút nắng cho vời vợi thương Nơi xa hun hút con đường Nhớ chăng vạt nắng còn vương cuối trời
Bờ vai cho mượn người ơi Quá rằm trăng vẫn sáng ngời đêm thanh
Xa vời tiếng gọi Em- Anh Hai đầu nỗi nhớ giăng thành đêm đông!
Lục Bát Cộng Trừ
Một cộng với một bằng hai Em bây giờ cộng với ai bằng tình Mỗi ngày cộng một bình minh Mỗi đêm cộng một bóng hình thành đôi
Buồn đầy thì khóc cho vơi Niềm vui cộng với nụ cười thành hoa Cộng Anh, trừ hết Người Ta Trừ Người Ta, để Anh là riêng Em
|