Nỗi đau đuổi bắt nhau Giữa một cuộc đời rất thực Mặt trời đang hăm hở trên con đường hoang lạc Quên hoàng hôn tức tưởi dõi theo mình
Người đàn bà kiên nhẫn bới tìm những vật báu đánh rơi Bên cạnh người đàn ông cúi mặt Giông tố lắm mà sông kia phải lặng Tự vặn mình vắt kiệt phù sa
Người đàn bà vung nét cọ vào cuối nắng Vẽ đắng cay mong ủ nóng cỏ chiều Vẽ ngày đằm rêu Vẽ đêm cất lửa
Vẫn tin Sau hoàng hôn mặt trời không thất hứa. TMH.
|