LỜI RU NGỌN CỎ Cỏ xanh bên mộ khẽ ru À ơi! Rừng đã vào thu lá vàng Dấu chân quy tập muộn màng Mộ còn nằm với cỏ hoang rừng già Nơi đây nhiều cỏ ít hoa Hãy say giấc ngủ như là tuổi xanh Bao năm vững bước quân hành Lá rừng vẫy gió rung cành ngụy trang Giờ đây giữa cánh rừng hoang Hồn thiêng khao khát khói nhang trong chiều Nắng xiên xiên, gió xiêu xiêu Để cho lá cỏ xanh theo hồn người Mùa thu đầy lá vàng rơi Mùa đông trắng xóa chân trời sương giăng Hồn thiêng gọi lá thắm rừng Giọt sương mai cũng đọng ngưng nỗi niềm Dấu chân đã trải bao miền Về đây với đất vùng biên nghĩa tình Người hy sinh, đất hồi sinh Trái tim hoá ngọc lung linh đất trời
Lời ru ấm nắng. Người ơi ! Dù là ngọn cỏ tận nơi cuối trời Thương đau ru đến muôn đời Và xanh, xanh mãi để lời ru êm Cho dù ai đó lãng quên Thì đây cỏ biếc vẫn bên mộ người.
Sắc lửa hoa đào
Ngày anh lên đường Chị mới đôi mươi Nắng đọng ấm má đào xuân sắc: Anh hãy yên lòng... Chiến trường xa còn giặc ... Tâm tình xanh êm lũy tre làng
Lời tâm tình theo bước quân hành Tết đến mẹ nhớ anh đỏ mắt Chị tối ngày lo toan tất bật Làm dâu hiền đâu dễ lúc chồng xa ?
Chị thẫn thờ trong gió bụi sân ga Vắng bóng anh trong sắc màu đồng đội Trước bàn thờ hương hoa sớm tối Giọt lệ buồn khoé mắt long lanh
Suốt thời xanh chờ đợi bóng hình anh Chị đã ngoài năm mươi Mây Trường Sơn trắng tóc Mỗi sợi bạc chứa bao đêm trằn trọc Chị ra vào lẻ bóng dưới bờ tre
Sáng nay đào ửng lửa trước hè Chị thắp hương đắm nhìn phương trời nhớ Đầu nén hương cháy lên từng nụ đỏ Cho vườn quê thắm mãi sắc hoa đào.
BẢY SẮC CẦU VỒNG
Nỗi niềm vương theo cỏ cỏ tràn xanh thương nhớ với đời nước mắt mẹ cạn rồi ẩm ướt một chân trời thầm lặng cỏ níu lại ấm nồng giọt nắng lối nhỏ cuối làng lạnh vắng mùa trăng
Chồng và sáu người con của mẹ bảy sắc cầu vồng nhớ giờ đây cỏ xanh mộ thắm mãi màu hoa đỏ nguyên lành ký ức xa xăm
Chân mẹ lăm chăm cỏ rối đường làng nén nhang chiều nghĩa trang đi bàng hoàng nhớ đứng ngồi trăn trở thao thức đêm dài vọng ngóng trời xa Cỏ vẫn tươi hoa hoa cỏ ánh lên Bảy - Sắc - Cầu -Vồng
Chải chuốt cuối chiều những sợi gió muộn màng thả lơ phơ mát lành lên tóc mẹ rồi sẽ một chiều nắng ươm vàng như thế sợi gió mềm như thế có bao nhiêu hoa cỏ hẹn xanh trên dải đất mẹ nằm?
Lá bàng Côn Đảo
Xanh thắm với biển trời mây nước Bừng lên cháy đỏ khắp Hàng Dương Như máu thấm năm nào trong đất đá Dồn lên cây nhắc nhớ bụi pháp trường
Khi gió cát chuyển mùa trên Côn Đảo Những cây bàng cuối vụ đỏ lá bay Cái màu đỏ trên sắc cờ năm ấy Máu đào rơi còn nhuộm những áng mây
Du khách đứng bên Cầu Tàu sóng vỗ Nghe tráng ca một thuở hào hùng Những trái tim nhập hồn đất nước Kết từng chùm hoa sóng óng kim cương
Dưới gốc bàng những tù nhân đập đá Đá toé ra sáng loá ánh mặt trời Mỗi nhát búa thêm một lần chí khí Thêm một lần hận uất tận tâm can
Dưới gốc bàng năm nao còn chát chúa Những đòn roi tra tấn của quân thù Đá dẫu nát nhưng lòng người không nát Lá bàng xanh theo khúc hát anh hùng
Dẫu sắp rụng về cội nguồn gốc rễ Lá bừng lên tín hiệu thức con người Hãy nhớ mãi đất này từng thấm máu Những tâm hồn xanh lá mãi sinh sôi.
LÁ THƯ KỶ VẬT
Lá thư nóng hổi tay tôi Hay là nắng rớt chiều vơi cuối rừng Nhạt nhòa nét chữ rưng rưng Trang thư làm tím một vùng heo may
Nhớ đêm mây úa trăng gầy Đáy ba lô lá thư này mở ra Bạn khoe : Thư của “người ta”... Chữ nghiêng con gái sao mà dễ thương
Rồi hai đứa hai chiến trường Để bây giờ thắp nén hương bồi hồi Tôi đi tìm mộ bạn tôi Đã qua mấy chục năm rồi dễ đâu
Bưng biền lúa biếc một màu Sơ đồ mộ chí nát nhàu khó xem Lão nông râu cước như tiên Mắt nhòe ngấn lệ soi trên sơ đồ ...
Đào kinh lấy đất đắp bờ Mộ anh bây giờ yên giữa vườn xanh Lão nông với tấm lòng thành Ngày đêm nhang khói cầu lành tâm linh
Chỉ riêng một lá thư tình Lão đem giữ kín trong mình làm tin Bắc –Nam thuở ấy hai miền Lá thư tình vẫn vẹn nguyên đến giờ
Tôi cầm kỷ vật ngẩn ngơ U Minh đầu tháng bất ngờ trăng lên.
|