Bâng khuâng qua phố Bát Đàn Thơm thơm hương phở cứ làm khổ tôi Vội vàng qua phố hang Vôi Vôi thì đã hết bia hơi thì còn Rẽ về gặp phố hàng Hòm Kèn ,trống ,sáo, nhị gọi hồn dân gian Trăm năm dạo phố hàng ngang Mà vẫn chạy dọc nối sang hàng Đào Bước chân chật chội làm sao Ấy là bất chợt rẽ vào Gia Ngư Tiếng chuông reo phố nhà Thờ Ngay đầu hàng Trống ra bờ hồ Gươm Bốn mùa gió mát thơm hương Sóng xanh bóng tháp thân thương tình đời Cái gì Hà Nội trong tôi Mà không xao xuyến bồi hồi bâng khuâng Đấy là dáng chợ Đồng Xuân Là hương hoa sữa ở gần mùa đông Là thành cửa Bắc rêu phong Là Ô Quan Chưởng đẹp trong bóng chiều Hàng tre giờ chẳng tre pheo Ở đầu hàng Vải lại nhiều thang tre Hàng Da , hàng Nón, hàng Bè Hàng Buồm kẹo bánh như che mặt đường Lạ cho cái phố tạm thương Dẫu đời vất vả nhưng còn yêu nhau Chỉ riêng cái phố hàng Dầu Toàn là giầy dép từ đầu đến đuôi Hàng nào thì cũng thế thôi Hàng mắm ,hàng Muối, Hàng Rươi, hàng Đồng Buổi tối hè phố càng đông Lẩu, ghẹ, ốc ,vịt,kẻ trong, người ngoài Bia hơi Tây rất thích “sài” Ngã tư Đinh Liệt ngồi vây bốn bề “Bà đầm” váy áo lê thê Tay cầm lủng lẳng “La-vi” theo cùng Du lịch phố cổ lông nhông Xích lô rồng rắn lượn vòng theo nhau Hà Nội lắm kiểu đèn màu Nhìn lâu chóng mặt,ngắm lâu mắt nhòe Trăm đường ,trăm lối kẹt xe Húc nhau “may mắn” là què chân tay Ngắn nhất là phố hàng Khay Đi xe một phút gặp ngay Tràng Tiền Phố này lắm sách , nhiều kem Có Nhà Hát Lớn đêm đêm diễn trò Bây giờ Hà Nội rất to Hà Tây cửa ngõ đã vô cửa mình Thôi thì đủ thứ linh tinh Đánh “đề”xổ số vui quanh xóm làng Vua Lý quần áo xênh xang Ngắm nhìn phố xá thấy toàn ăn chơi Văn minh lịch sự đâu rồi Vua như nửa khóc, nửa cười…chấm com .
|