THƠ VIẾT CHIỀU MÙA ĐÔNG
Thắp lên em ngọn lửa lòng Sẽ thêm hơi ấm buổi đông chí chiều Bàn tay nắm chặt tin yêu Áo cơm lận đận bước đều cùng em Tháng năm thuyền thúng nổi chìm Thương tôi chưa mỏi cánh chim giang hồ Cả đời nặng một chữ thơ Mai sau ai có đau tờ sử tôi Mùa đông giọt giọt mồ hôi Nhỏ vào hạnh phúc trên đồi trổ bông Cuối cùng nước cũng về đông Câu thơ bay giữa mênh mông Thái Bình
MÙA ĐÔNG
Mùa đông giá rét từng cơn Gió bắc tràn dâng ác mộng Cánh đồng mãi miết xanh rờn Giữa đời nhộn áo kín đông
Ai bảo mùa đông lạnh cóng Nếu em khoan vội lấy chồng Cho tình ấm hơn cái lạnh Như lời nguyền thuở chiều đông
Tiễn biệt Em về phố mới Cuộc tình như xa vời vợi Nhớ nhung phủ kín quan hà Đông giờ lạnh buốt hồn ta
Mùa đông chìm theo nổi nhớ Bên triền ký ức rưng rưng Tình xưa vàng hoa một thuở Dìu nhau khắp phố, khắp rừng
Em xinh tươi đôi mắt biếc Những ngày hạnh phúc mở toang Nhớ quá mùa xưa chung bước Đêm trăng trẩy hội đường làng
Đông nay bắc về thổi lạnh Qua đời bao nổi lênh đênh Ta về dâng tràn nổi nhớ
ngoài kia sóng gió dập dềnh
VÙNG TỐI VÀ ÁNH SÁNG … Còn những mùa xuân chờ phía trước Ai hay hạt tách vỏ đâm chồi Có lắm đường đi vừa rất mới Chờ người tụ nghĩa khắp muôn nơi
Tiếng đêm gọi cho mặt trời thức giấc Triệu thanh yên vươn vai dậy với ngày Đường mơ rộng vùng tương lai thơm thảo Trái tim non, thắm dòng máu dâng đầy
Sông trước mặt, nào! Quá quan thuyền ngược Cánh tay chèo chưa mỏi, mạn xôn xao Có thể vượt sang sông đầy giông gió Mỗi niềm tin làm dạt sóng ba đào
Đời thực tại nổi bất an cùng khắp Có màu xanh dân chủ mới dẫn đường Lòng ngọn nến được mọi người chung thắp Ánh sáng vàng soi rọi khắp mười phương
|