Cái chỗ dột mấy mùa mưa chưa chằm vá Không đủ tiền thay lá Mắt chủ nhân buồn bã Mưa cứ rơi Hầu như chỗ dột là nơi hút mưa Xoáy rách mùa lưa thưa mái lá Tong tong nước rỏ lạnh buồn Chủ nhân cay mắt nhìn mảnh vườn câm mùa trái Vườn hoang thiếu người chăm Lá cành lướt thướt mưa Cành cây trơ khấc như già nua ông chủ Vợ đau nặng bệnh Ba đứa con xiêu lệch da cam *** Hầu như chỗ dột là nơi mưa nhiều nhất Cái nghèo trú ngụ nơi đã quá giàu nỗi lo thiếu hụt Nơi quá thừa thái tất bật đơn côi Nơi thường chỉ biết kêu trời Tấp đống những lời cầu xin trợ giúp Mưa hoài không dứt Những chỗ dột xoáy sâu như giếng nước Giếng nước ngay nền nhà lả chả khát khao Cái khát khao thoát nghèo
*** Góc nhà treo chiếc mũ tai bèo Kỷ niệm thời ra trận Tiếng súng im, anh trở về với chiếc ba lô lép kẹp Lép kẹp bụng đói cồn cào Người vợ hiền xanh xao Đón chồng bên cầu ao mùa khô nứt nẻ Niềm vui sinh em bé Lại hóa thành nỗi đau quái thai Quái thai một, rồi hai, rồi ba Chất độc màu da cam đầy ắp căn nhà hai thế hệ Người vợ không còn trẻ Những đứa con không còn thơ bé Và mỗi mùa mưa thêm chỗ dột mái nghèo Anh giằm, vá căn nhà bằng cái lắc đầu xua nghèo gạt khó Trong mắt buồn nhoèn đỏ Ánh lên chút tự an khỏa lấp đau buồn: “Khách sạn ngàn sao…”.
|