|
TNc: Khi đang là anh giáo viên trường Đông Ngạc, Từ Liêm, Hà Nội, tôi lên đường nhập ngũ năm 1965 vào ngành Vận tải quân sự. Từ anh binh nhì chả bỏ qua cấp nào, chật vật mãi mới lên được trung tá. Năm 1993 chuyển ngành ra Hội Nhà văn VN. Vậy là 28 năm mặc áo lính. Trong cuộc đời quân ngũ gian khổ cũng nhiều và cho mình trưởng thành cũng lắm. Phẩm chất anh bộ đội cụ Hồ, lính của Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã cho tôi sức mạnh để vượt qua rất nhiều thử thách và nguyện giữ sáng phẩm hạnh đó. Nhân ngày kỉ niệm này, Trần Nhương xin chúc quân đội ta Vì nhân dân quên mình...gian khổ nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng, chúc các bạn cựu chiến binh hạnh phúc, mạnh khỏe...
Nhân ngày này xin đưa lại bài thơ viết hồi chiến tranh biên giới:
Bài thơ tình của lính
Anh đi tìm em, anh đi tìm em Cô gái trồng rừng ở giữa rừng rộng quá Rừng vẫn quen mà sao thấy lạ Gió tìm cây lòng anh bỗng rì rào
Em ở nơi nào, em ở nơi nào Rừng lắm suối, suối đâu cũng chảy Qua rừng quế, rừng hồi chẳng thấy Đến rừng tre mong một sự tình cờ
Người ngẩn ngơ đường cũng ngẩn ngơ Ơ dáng núi lại làm anh dịu mát Gặp một nhịp cầu hình như mới bắc Mối lạt dang ai buộc vẫn chưa khô
Nước chảy lơ thơ Ước gì được về nhà dối mẹ Rừng ơi rừng nỡ mênh mông thế Cây liền cây anh vẫn một mình
Bảo anh si tình, ừ cũng si tình Trách gì lính qua nhữngngày nắng lửa Em lên chốt đạn vây bốn phía Bàn tay mềm vết thương anh đỡ đau
Bây giờ em đang ở đâu? Sau trận ấy em khônglên chốt nữa Cô gái trồng rừng ươm cây thương nhớ Xanh bâng khuâng trận địa một vùng
Anh đi tìm em khó nhọc vô cùng Cánh chim lạc giữa bốn bề cây lá Còn em đến cứ như phép lạ Súng vừa vang mái tóc đã ùa lên
Giá mà anh tìm được nơi em Anh sẽ đón em về với chốt Vết thương lành băng anh vẫn buộc. Bởi chưa ai cởi được... lòng mình... 8/1979.
|