4 bài thơ về một người bố-người lính và 1 bài thơ về người con Đôi lời cùng bạn đọc:
Trong gia đình tôi có 4 người đã và đang mặc áo lính, đó là bố tôi, tôi và hai thằng em trai. Bố tôi, ông Nguyễn Văn Hưng, sinh năm 1935, nhập ngũ tháng 9 năm 1965, từng “ ăn cơm Bắc, đánh giặc Nam”, bị thương tháng 11 năm 1968 tại Nam Cường, Vĩnh Linh, Quảng Trị, do sức khỏe yếu nên được phục viên về địa phương, ông mất năm 2006. Hai em trai tôi cũng từng qua quân ngũ đã phục viên; gia đình chỉ mình tôi là phục vụ quân đội lâu dài. Sơ qua vài nết vậy để “khoe” sự ra đời của mấy bài thơ nho nhỏ mà tôi rất tâm đắc.Sau 30 năm sáng tác, đến nay, tôi có 4 bài thơ viết về người bố kính yêu của mình: Thưa Bố, chiến tranh(viết năm 1982), Bố ơi( viết năm 2006), Ngày xuân, tảo mộ, nhớ Bố( viết năm 2006) Lời một người cha(một chương – trường ca Trường Sơn, viết năm 2009) và một bài thơ về con- bài thơ này là một chương trong trường ca Trường Sơn, có tên là Lời một người con( một chương trong trường ca Trường Sơn)- bài thơ này có gắn liền với 4 bài thơ tôi viết về người bố của tôi, đã nêu ở trên. Nhân ngày thành lập Quân đội nhân dân- Ngày Hội Quốc phòng toàn dân(22-12), xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc. Nguyễn Anh Nông http://nguyennong.vnweblogs.com /
Thưa bố, chiến tranh
Năm bảy mươi (1970) bố về phục viên Trên ngực còn mang hai vết sẹo dài Bố khoe với con: Bố được chiến tranh Thưởng huân chương đấy! Những đêm trái gió trở trời Bố quoằn quại, cả nhà mất ngủ.
...Bên cạnh làng ta còn cái ao rất rộng rất tròn Mặt nứơc tím lừng hoa sen hoa súng. Bọn trẻ chăn trâu ngụp lặn như lũ vịt trời nô đùa khoả sóng Chúng có hiểu rằng đây một hố bom xưa?
Bố ơi! Con đứng ở đầu làng những hôm trời đổ mưa Nghe ì ầm sấm động Con nhìn ra ao sen ao súng Thấy lập loè chớp lửa chiến tranh ...
Bố ơi
(Kính dâng hương hồn bố)
Bây giờ bố thong dong cõi vĩnh hằng Mọi oán thoán, âu lo đã là chuyện cũ Bố cưỡi mây cưỡi gió Bay về miền bồng lai tiên cảnh Như ngày nào bố đi đây đi đó Vết thương trong người nhức nhối hoá như không. Bị thương, bố giữ âm ỉ riêng mình (Người ta bị thương - người ta chia sẻ) Nỗi đau của bố tràn sang cháu con Bao nhiêu tiền nong không xoá được cơn đau Bao nhiêu thuốc thang đâu ngăn lành bệnh. * Tám tháng sau ngày bố đi giám định Một tháng sau ngày chúng con đưa bố lên Mả Giá Mẹ, nhận sổ thương binh Trước mắt mẹ Loè nhoè dòng chữ: Ông Nguyễn Văn Hưng Xã Q. Y... Giá mà bố sống dậy Dù chỉ một lần Nhìn thấy... Đồng tiền xương máu Rồi bố đi, cũng đành Đằng này... Thôi, trách chi! Con biết bố chẳng hề trách ai (Mà trách để làm gì?) •
Con đường bố đi không bằng phẳng (Mọi con đường đến với cuộc đời đều không bằng phẳng) Nhưng con đường bố đi có... bom gầm, đạn rú Và, lửa khói khắp bầu trời mặt đất Chúng con - những hạt mầm lay lắt để mà xanh. *
Người con gái bố yêu bây giờ là mẹ con Mẹ chúng con Bà của các cháu: Hùng, Tuấn, Hà, Bạn, Linh, Vân, Bằng, Bích, Trường, Nga, Khánh... Khóc, không còn nước mắt. * 72 năm trước con chưa là hạt bụi Vầng mặt trời bé nhỏ nhà ta nhô lên mặt đất Bố ra đời. Từ đó, bố ơi! Mảnh đất làng mình Một lần nức nở Sáng chữ O, chiều chữ A Một đời vui, buồn, sướng, khổ Lũ lĩ cháu con như nụ như hoa. * Trong điếu văn đọc trước tang cha Không ai nhớ tên - một thương binh chống Mỹ Ông Trưởng thôn nhắc đi, nhắc lại: - Ông-một nông dân Một dũng sỹ Một đồng chí Một con người... * Đưa đò cho cha - người bạn học của con Mái chèo khua vào dòng sông tưởng tượng Khua vào tâm can Khua vào miền trống vắng Mấy đồng bạc lẻ, lòng thành Cháu con chèo đò đưa cha đi lặng lẽ Tiếng khóc sau xe tang, đau xé Đám mây màu chì lặng lặng ngập ngừng trôi. * Đồng đội bố, nào ai người đưa tiễn? Nào ai người nằm lại chiến trường xưa? Ai đào ngũ giờ yên lành mây trắng? Ai an nhiên? Ai thanh bạch? Ai dối lừa? * Miền ấm lạnh, bố về theo tiên tổ Cháu con ời ời gọi khắp dương gian Ở chốn thong dong, bố ơi có nhớ Những đêm trăng giàn giụa tiếng đàn.
2006
Ngày đầu xuân, tảo mộ, nhớ bố
(Kính dâng hương hồn bố tôi Nguyễn Văn Hưng)
Hiu hiu gió chiều giăng mây muôn nẻo Vác cuốc mai tảo mộ luống bâng khuâng Nửa đời bố vào Nam ra Bắc Nửa đời sau lặn lội với mùa màng Giờ bố bỏ về miền ấm lạnh Cháu con nhớ Người Nhìn cõi mênh mang. Cuốc nhát cỏ cắm cây nhang khói tỏ Đặt vàng, hoa, tiền giấy cúng lên cha Con tưởng tượng Người đang về hớn hở Một bầu không lặng ngắt như tờ Nhớ ngày ấy cha ba lô cỏ úa Ngược xuôi tàu xe tất bật đi, về Mẹ bề bộn lo âu, phấp phỏng Lũ con còn dại đột... lắm vân vi Ngày thống nhất, cha về ran xóm nhỏ Chuyện áo cơm bạc tóc với sớm khuya Ngỡ thanh thản sau tháng năm đằng đẵng Nào ngờ đâu vật vã quặn lòng mình May với rủi, giàu nghèo ai đoán được Giữa cháu con, cha vịn để mà tin Bước tuổi tác thập thững làng xóm rộng Tre và dừa vỗ nắng ngắm theo đi Bao ước vọng bừng thức hoa và lá Trái đời xanh tỏa bóng mát xum xuê Bố linh ứng se se ngọn cỏ Kìa, hương bay, ai đó cũng đang về Ngày giỗ chạp, cha ơi, quên buồn tủi Chốn dương gian khắc khoải... cháu con mong.
Viết xong, ngày 24 tháng chạp, Mậu Tý Sửa lại, ngày 25 tháng chạp, Mậu Tý.
Lời một người cha . Bây giờ, cha, cõi âm Nói với con trên dương thế Nhớ ngày cha đứng trên đỉnh núi Nói với mây bay nắng nỏ gió ngàn. * Cha - người may mắn Hơn nhiều bè bạn Bom đạn - lửa khói - không chết Sốt rét - ốm đau - sống nhăn Mảnh bom nhoi nhói da thịt Đôi khi vợ con cằn nhằn Gió mưa xương cốt nhưng nhức Nhìn đời, lắm lúc buồn bực May rủi, sướng khổ, ai hay Xấu-đẹp, đục-trong, biết tuốt Bụng dạ ai nhìn thấy được Như cục pha lê trong suốt. * Trời cho Đất cho Người cho Nhiều hơn cái mình, vốn có Cảm ơn những ngọn gió Cảm ơn những nụ hoa Cảm ơn những tháng ngày gió mưa và nắng nỏ.
2. Trắng đêm vò võ Bạc ngày hư hao Bạn với thuốc lào Nghiện chè Nghiện họp Nghiện tiếu lâm Nghiện chuyện thế giới Trời nghiêng Đất ngửa Đặc tâm tư Đặc kỷ niệm Đặc ký ức Đặc nỗi niềm khoai lúa. * Đậm đà lớ dớ Đậm đà hay dở Đậm đà mưa nắng Đậm đà sương gió Đậm đà cháu con Đậm đà xóm thôn Đậm đà tiếng cười giòn Đậm đà bát nước chè xanh Đậm đà khói thuốc bay quanh bạn bè Đậm đà vầng trăng bóng tre Tiếng trâu nhai cỏ Tiếng thở dài của gió Đậm đà những chuyện...không đẩu không đâu.
3. Ngày dài cho chí đêm thâu Đau đầu Mắt toét Má tóp Đít hóp Gầy rộc Sòng sọc Khói tư duy không bay khỏi bước chân Sờn áo, toóc quần Tiếng nói chẳng cao hơn ngọn tre làng Ý tứ như ngọn cỏ Nghiêng bên nào cũng phấp phỏng, phân vân. * Cha Bình dân Cha Gần gụi Tro bếp Đuôi mèo Hơi thở hùng hục nồi cám lợn Những tinh hoa phát tiết ngọn rau lang Những chú cua bò ngang trong giọng nói Tư chất: dáng dừa, dáng cau, dáng tre, dáng trúc, dáng tùng, dáng bách, cỏ năn, cỏ lác... không thiếu dáng gì Nhập vào cha như hoa hồng nhập vào hoa huệ Như hương cau quấn quýt hương sen Như hoa nhài, hoa quỳnh, hoa bưởi quện làm một Những hương chanh, bồ kết, xả, bạc hà quện vào nắng và gió.
4. Râu ngô Rễ má Cuối rễ đầu cành Đỏ và xanh Đen và trắng Thua và thắng Được và mất May và rủi Rạch ròi và rắm rối Mớ bòng bong gan ruột tháng ngày đi Như dằng dặc nỗi niềm thương nhớ Bước cháu con khoẻ khoắn lối ong về.
5. Đời ta Đơn giản vậy thôi Sướng vui Đau khổ Làm người thong dong Thẳng ngay Tre trúc tấm lòng Cháu con độ lượng Bao dung Thuận hoà... Nhìn đời cao rộng, sâu xa Bàn chân chẳng ngại phong ba, bụi trần Tâm hồn phơi phới thanh tân Tháng năm dằng dặc phong trần, ai hay? Trường Sơn ngờm ngợp mây bay Bao nhiêu mưa gió sáng nay hiện về? (Thôi thì đi, cứ là đi Nhớ mang chiếc gậy phòng khi vượt đèo) Trèo lên mấy nẻo cheo leo Phập phù mưa nắng Phập phù chót lưỡi đầu môi Phậm phù phận người sương gió.
6. Thăm thẳm cao dày Đồng đội Đồng đội ơi Đồng đội khiến ta khâm phục Đục núi Đào hầm ánh trăng le lói ánh đèn đom đóm đi đêm ánh mắt cáo chồn len lén Bầy quạ giật mình la quang quác Lũ dơi hoảng hốt tiếng bom rung Tiếng mìn phá đá Tiếng thở hổn hển thiếu nữ San nền, dọn bãi, chỉ lối xe đi Ngập ngừng anh lính trẻ Nhìn đêm đen, tránh bom thù Trên xe, cha nhìn theo bóng họ Cứ nhập nhoà ánh sáng đạn bom Cha quắc mắt nhìn lên Hàng đàn quạ sắt bay điên loạn Trắng tinh chất độc phủ rừng cây Khẳng khiu, toang hoác trơ xương cá Đất đá bầm đau những hận thù Trường Sơn đằng dặc niềm khắc khoải Ngày tháng găm dầy những vết thương. 7. Nhức nhối, cha đi Gan ruột bầm đau Vượt đèo cao, suối sâu Vượt núi rừng hiểm trở Bè bạn thịt nát xương tan Người người hợp lại Thành áng mây thiêng Cưỡi gió về trời Nỗi niềm toác hoác Đằng dặc Trường Sơn lớp lớp mây đùn.
8. Cha, bay bay về miền cực lạc Chốn bồng lai tiên cảnh Dằng dặc nỗi nhớ Dằng dặc niềm thương Và cha thấy, cháu con Bầu đoàn lũ lĩ Mỗi người - chọn cho mình - một Trường Sơn Rồi - đi - bằng đôi chân của mình (mặc - sức vóc - không bằng anh bằng chị) Cha nghĩ Nhà mình tốt phúc. * Cha sẽ làm áng mây Che cho cháu con ngày nắng lửa Nhưng cha tin, niềm tin sắt đá Bởi cháu con không nản lòng, thối chí Không nấp bóng cha làm điều bậy bạ Không đão ngũ, thoái lui. * Nhưng các con ơi Hãy chọn - bóng mây của cha - làm nơi đoàn tụ Sau những - tháng - ngày - tất tưởi - ngược xuôi Cứ như thế, cha vui Và, cha, nhắm mắt được rồi. * Cha - nở nụ cười Kiêu hãnh Kìa, các con, đàn chim ríu ran Đang ngờm ngợp Bay qua mắt cha Tới niềm kiêu hãnh mới. * Nơi các con đón đợi Những Trường Sơn kỳ vĩ tươi non Vượt:đau buồn Vượt: tị hiềm, đố kỵ Vượt: ngờ vực, nhỏ nhen, ích kỷ Đây, Trường Sơn - bạn bè - anh em - đồng chí - đồng loại - đồng bào Những Trường Sơn dài rộng tới mai sau.
9. Với mẹ của con (Người vợ yêu dấu của cha) Ngàn lời vàng ngọc không đủ để ngợi ca Tình yêu, tình thương và nỗi nhớ Một người vợ, người em, người chị, nàng dâu, quản gia, đội trưởng, nội tướng... Mẹ của lũ con lít nhít Bao nhiêu gánh nặng tháng năm, thao thiết Vạn lời ca chưa đủ để tặng một người Cha đi góc bể, chân trời Sợi neo - bến đỗ - mỉm cười, với cha. * Cha có làm được điều gì hay ho ấy là ước mong của mẹ Cha có nghĩ được điều gì to tát ấy là do mẹ đặt niềm tin Cả những trằn trọc, thao thức của mẹ đêm đêm Nâng bước cha đi như ngọn gió Tất tật những gì cha có Là nhờ mẹ đấy, con ơi Cha thấy: tuyệt vời Trên cả tuyệt vời Dài rộng cao sâu tựa Trường Sơn kỳ vĩ Ai bảo đàn bà cạn nghĩ? Ai bảo: đàn bà nông nỗi - cơi đựng trầu? Ai bảo đàn bà đái không vượt ngọn cỏ? Cha có phút giây thăng hoa lên vũ trụ Chính mẹ con là con tàu đưa cha lên cung trăng...
10. Bây giờ cha thong dong cõi vĩnh hằng Đoái trông trần thế Nơi ấy: mẹ con và lũ trẻ Ngước lên, gặp ánh mắt cha nhìn Và đặt niềm tin Nơi cao vợi Nhưng con hãy - với tay - là tới Niềm thiêng liêng - trong ngực con thôi. * Cha tin các con là những con người Của thời đại mới Những Trường Sơn lấp lánh sắc màu * Chập chững bước đầu Tự tin, con nhé Những đứa con của cha của mẹ Mạnh bước Đi và đi Âm thầm, bền bỉ Vượt-qua-cái bóng-của-cha. * Cha lại nhớ những ngày Trai trẻ Hì hụi - leo - ngút ngàn Trường Sơn. * Hãy vững bước, nghe con Bóng dáng cha ngày nào Trong dáng con vội vội Tháng ngày lặn lội Nhập nhoè sương đêm Nhập nhoè ký ức Rạch ròi niềm tin và khát vọng Nhận và cho Hơn và thiệt Đi và đến Có và không Hèn nhát và anh hùng? Hẹp hòi và bao dung Nhỏ nhen và cao thượng... Con hãy chọn Một lối đi Một con đường Một cách ứng xử Không lập cập Không ẩu đoảng Không thấp hèn Không ăn mày dĩ vãng Tư duy đi trước bước chân Nhớ - cầm chắc - lời cha dặn nghe con. * Cha mừng - con - vượt - Trường Sơn Mạnh mẽ Dứt khoát Bằng Vượt Qua Cái-bóng-của-mình.
Lời một người con
1. Ngày cha v¬ượt Trư¬ờng Sơn Mẹ mỏi mòn ngóng đợi Con Lêu têu nghịch ngợm tơi bời Nhập lũ trẻ mang diều lên núi thả Cư¬ỡi trâu Bày đánh trận giả bên sông Bắt cá mò cua đốt rơm đốt rạ Trèo ngọn cau căng bạt nhảy dù Ao súng ao sen ngó nghiêng bói cá Cà cư¬ỡng kêu chót vót ngọn đa già Tai mắt mọc phía ve sầu rả rích Lũ chuồn chuồn, bươm bướm nhởn nhơ bay Quên lời mẹ dặn đun với nấu Rau lợn cám gà ngại đụng tay Trục lúa kéo cày hay mải móng Kháo chuyện nhanh chân: phim tối nay Con biết Trường Sơn qua phim ảnh Con học Trường Sơn trắng mây bay Mẹ bảo: - cha con ra chiến trận Gian lao chằng chịt hai bàn tay Bão giông, mưa nắng người đau nhức Chén rượu cạn rồi những đắng cay.
2. Ngày cha vượt cơn đau tiền nong không cõng được giấc mơ Mẹ bất lực nhìn cha thoi thóp thở Dằng dặc Trường Sơn trong mắt mẹ buồn.
3. Hôm nay Con vượt Trường Sơn Cha không còn trên mặt đất Bước chân con lần theo bóng dáng cha Những ngày bom đạn đi qua Nhọc nhằn Sướng, khổ… Có cái đau: không vượt nổi lòng mình Bao nhiêu là dây trói (Hữu hình và vô hình) Có dây trói do mình tạo ra Lại trói buộc giấc mơ đẹp đẽ Con nhận ra Sự nhất thời nông nổi Một Trường Sơn dằng dặc Kiếp luân hồi.
TRANG THƠ CỦA NGUYỄN ANH NÔNG
|