Hai bốn giờ qua là một ngày đã chết Tờ lịch rơi khâm liệm xác thời gian Vĩnh viễn chôn sâu đáy huyệt địa đàng Hồn còn lại những dấu son hoài niệm Đời vẩy gọi vội vàng đo đếm Quá khứ dày thương nhớ sinh - ly Mà hiện tại thác ghềnh hối hả Mơ ngày mai ánh sáng diệu kỳ Hương đắng ngọt sầu bi say nghiêng ngả Bể trầm luân trong gíó mới trăng ngàn Ngày cứ lên nối bước thênh thang Thời gian đến êm trôi lằng lặng Tháng năm đau miệng khóc- môi cười Ngoảnh nhìn lại thấy chiều nhòa bảy sắc Rồi trách cứ ngày qua nhanh quái quắc Chưa kịp vui đã cạn bước xuân thì
Chuyện vuông tròn đen trắng nề chi Niệm vô ngã tan mình vô lượng kiếp Vết thời gian rộng dài chật hẹp Hằn mòn đường quan ải bến có – không./.
Nguyên Hải
|