Trường ca in trong tập thơ- trường ca Nỗi niềm vừa được Nxb Văn học vừa ấn hành, có 9 phần. Nhân ngày thành lập QĐNDVN, BBT xin trích giới thiệu với bạn đọc 3 phần sau đây:
------------------
IV- Đồng đội
Không thể quay lưng lại với niềm tin nhân dân Niềm tin ủy thác Họ đã cùng mình lên gành xuống thác Đã từng dâng hiến những người con!
Vì độc lập tự do và cuộc sống bình yên Cây muốn dừng sao trời lại gió Gió từ đâu, bão tố từ đâu Từ biển, từ rừng hay từ lòng tham ta đó?
Qui hoạch và bao dự án mở ra Lòng tham mở ra bám theo tới đó Lòng dân lại bị tổn thương, máu giỏ Dân ủng hộ dựng xây, nhưng phải sòng phẳng, công bằng!
Không thể lấy cớ đền bù để “cướp đất” dân Nhân danh dự án này, dự án nọ Sân gôn cho ai, khi dân nghèo mất ruộng vườn Hết kế sinh nhai. Ôi bao lời hứa!
Nơi nào nhà đầu tư nói với chính quyền Chính quyền gặt đầu… và báo dân thu hồi đất Có ít đền bù - bố thí cho dân Ai không nghe - không đi thì cưỡng chế
Dân đi đi, đến khu tái định cư Bằng hay hơn nơi sống cũ! Thật vậy không, nói và làm xa nhau quá Dân muốn đi đâu… thì đi…
Công thức “cướp đất” của dân Nhân danh đền bù, giải tỏa Dân chủ, công bằng ở đây là giả hiệu (Tôi có vơ đũa cả nắm đâu!)
Đang bơ vơ, đi tìm chứng cứ Bỗng gặp đồng đội xưa cũng đi tìm chứng cứ “Án tại hồ sơ” mà! Những cựu chiến binh - chiến sĩ cụ Hồ ta đó!
Đúng là chiến tranh đã đi qua “Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa” Nhưng không. Cuộc chiến mới từ trong lòng ta đó Ta với ta có phân tuyến bao giờ!
Nhớ không anh, ngày ra trận bên sông Roòng Bên Ta Lê, bạn bè ta ngã xuống Máu còn kia, nghĩa trang khói tỏa ngút ngàn Để có gì? Âm no, tự do, công bằng và lẽ phải!
Ấm no, tự do, công bằng và lẽ phải! Không tự đến ngay đâu Trong hòa bình xây dựng Ta phải đấu tranh, giành lại từng ngày!
Ta hiểu lắm, cuộc sống nhiều gian khó Biết mộng mơ, khao khát lớn mới thành Nhưng ta đã bớt đi phần ảo tưởng Đất bỗng tươi và trời bỗng xanh!
Cuộc sống luôn đa màu muôn mặt Tiến lùi xấu tốt đan xen Chẳng có ấm no, hạnh phúc nào bỗng tới Lao động - tình thương và tranh đấu cho lẽ phải kiếm tìm!
Phức tạp thế làm sao sống nổi! Không cuộc đời nào chỉ có một màu hồng Hạnh phúc nào không kèm theo đau khổ Mùa xuân nào không đi qua mùa bão tố!
Vượt qua nỗi buồn ta mới thấy vui Đồng đội ơi, có tôi tiếp bước Vẫn có các anh trong trận này, tiếp sức Nén nhang lòng thắp tiếp niềm tin…
Có thể một ngày, một ngày nào đó Tôi sẽ không còn ở thế gian này Như thân thể bằng da bằng thịt Nhưng tôi sẽ nguyện cầu trong mọi cuộc đấu tranh!
Chúng nó còn nhiều như “quân nguyên” Phải đánh! Ta khỏe rồi Như xưa lấp bom cho xe ra trận!
Đằng sau chúng nó, còn có cả “xã hội đen” Không để cái ác, cái xấu, cái sai cứ thao túng, lộng quyền Tòa án nào cầm cân công lý Dẫu chưa như ý, tôi vẫn tin, tôi tin!
Ta mất niềm tin làm sao sống nổi Niềm tin không tự có, phải không! Các anh đã tin và ra trận Cha mẹ tin và cho con ánh sáng!
Bác còn đây, Đảng còn đây Ở đâu tha hóa lực quyền và sụp đổ Nước vô thuyền phải tát nước đi, phải cứu lấy thuyền Thuyền thủng là nguy, chúng ta đều chung trên đó!
Sống phải sống, là con người phải sống Nhưng thân ta bé bỏng, ngại ngùng chi Chỉ sợ dân mất dần niềm tin vào chế độ Còn ta “chỉ cần hai mét vuông đất là xong… … VI- Thách thức ngọt ngào
Những chồng đơn kiện, chất chồng Lại lên đường đến nơi cần đến Lại lời hăm dọa hãi hùng! Nhưng làm sao lay chuyển được!
Thư ngỏ chúng viết: nên biết điều một chút Cho số thẻ ATM, sẽ được Chẳng mất gì mà không thích, cớ làm sao! Sau một đêm, ngủ dậy là có trong “ngân hàng” bạc tỉ!
Thách thức thật ngọt ngào! Lời dụ đường mật cũng thật cao! Không phải lả một lần, hãy cho số thẻ Ắt ngay lập tức sẽ có “đô” vào!
Chúng vẫn nghỉ bài “lạt mềm buộc chặt” Mật ngọt chết ruồi là cái chắc Cái gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng nhiều tiền!
Chúng quen bán mua như thế Mua dự án Mua chức quyền Mua dâm, mua những gì chúng thích!
Ta gật đầu Thế là ta mất! Mất cả đời Và đâu mất một mình tôi!
Không! Tiền nhiều đến vô cùng Trước lương tâm trở thành bất lực Những kẻ chợ trời chắc không có lương tâm Nên không bao giờ biết!
Ta có thể chung sống với bão lũ Nhưng không thể sống chung với lũ nhũng tham Chấp nhận mất mùa màng? Không! Ta phải diệt loài sâu, chuột!
Phải chăng ta thiếu thuốc Nên để bệnh tràn lan Môi trường sống sao, vi rút lan tràn Lây khắp nơi, trên dưới!
Tham nhũng là ung thư hủy hoại Phải phòng, chống đến cùng Nhiều quốc gia làm được, sao ta không! Mềm nắn rắn buông, ta phải vững!
Bao kẻ đã phải ra ánh sáng Bao kẻ còn chưa lộ, lặn mất hơi Không có vùng cấm ư, luật thế là được rồi Ta có đồng tâm, đồng sức?
Kẻ nào có ô che Kẻ nào phủi tay cho “sạch”! Kẻ nào chưa hiện hình, lẫn như chạch Kẻ nào trốn sau cổng… barie!
Không thể tắm từ vai, trừ đầu trốc Nói dễ làm khó làm sao! Không thể hô khẩu hiệu, kiểu phong trào Cụ thể âm thầm, quyết tâm và phương pháp!
Nó sẵn sàng mua ta, giá rất cao là khác Ta có bán không? Cám dỗ những anh hùng! Vàng bạc thường lóe mắt lẽ thường tình Kế mỹ nhân nào không khuất phục!?
May ta là đàn bà Nó gài cũng khó Người ngay dễ mắc mưu Quân xỏ lá! Không chịu tiền, thì chịu đòn hiểm ác Ta không bị tù mà bị chúng tấn tra! Khủng bố tinh thần, khủng bố thịt da Khủng bố cả bằng mùi hôi thối!
Lẽ nào chịu thua!
Phải làm người mò cua bắt ốc Phải lần lần trong đêm Có khi học lơ ngơ con thỏ Vào hang hùm phải như là hổ!
Say mà tỉnh, bài học này đây Đi trên dây không được phút giây lơ đãng Vị đắng cay phải học từ đời Đã đi là phải đến nơi! …. VIII- Vẫn là chiến sĩ
“Chỉ cần hai mét vuông đất là xong… Tôi không sợ chết, chỉ sợ dân mất niềm tin” Chị ngồi đó ung dung Quân phục xanh màu xanh hy vọng!
Tôi hình dung thời con gái của chị ấy mà Ngây thơ và với ước mơ rất đẹp Ngoan rất ngoan nhưng cũng hơi bướng phài không nào Chị lên chùa, mê Thị Màu lắm nhỉ?
Và một thời Trường Sơn xông pha Khóc bạn bè lâm trận Mắt sưng vù bao bận Cứu bạn giữa lửa bom!
Hôm nay, cựu chiến binh Chị vẫn là Chiến sĩ Vẫn thép gang ý chí Và tình thương người mênh mang!
Chị đây ư, nụ cười rất tươi Quân hàm đỏ trái tim thắm đỏ Chị ngồi đó hiên ngang Chém tay vào gió…
Trận chiến âm thầm Đo lòng người nghĩa khí Hào khí Đông A Hun đức bao giờ trong Chị!
Bao suy tư trăn trở Bao sương gió chông gai Thời gian như đọng lại Không bao giờ tàn phai!
Chị ngồi đó nét mặt cương nghị Nhưng nụ cười tươi thật là tươi Chẳng có bông hoa nào đẹp tươi hơn thế Chúng ta là cựu chiến binh!
Kính phục và Tự hào! Xin viết bài thơ này tặng Chị: Chị là anh hùng, thật sự anh hùng Dẫu Chị không cần danh hiệu đó!
“Không sợ chết, chỉ sợ dân mất niềm tin” Ôi một nỗi lòng, một ý chí thép gang!
Chị ngồi đó ung dung Quân phục vẫn xanh màu xanh hy vọng! Che đi khuôn mặt ưu tư năm tháng!
….. 4-8-2011 |