Tôi chẳng phải là con chiên nước Chúa Cũng biết là Chúa rất từ bi Nhà thờ lúc tôi qua đang đóng cửa Chỉ mình cây thánh giá gội trưa hè!
Đời vẫn thế, vẫn ắp đầy ngang trái Chúa lòng lành đâu đủ sức bao dung? (Môhamet và Thích Ca cũng vậy) Bởi cuộc đời không nghiệm số nào chung!
Một tiếng mõ, một hồi chuông thức tỉnh Lại rơi vào trong khoảng lặng thinh không Buổi cầu nguyện hay bữa cơm chay tịnh Thầm nhắc ta những trắc ẩn vô chừng.
Tôi từng đến Itali, Pháp , Đức ... Những thánh đường tráng lệ níu khách du Nhưng đâu đó bao góc đời ẩn khuất Trong lều tôn, bên vách đá, ao tù ! * Tôi theo Mác muốn hòa đồng trái đất - Trái đất tròn nhưng thật lắm nông sâu Bao trải nghiệm là bấy nhiêu được-mất Vẫn mây đen mây xám quẩn trên đầu !
HGC
|