Chúa ngự trị trên cao Nơi có ánh hào quang rực rỡ Nơi dường như không bóng đêm, không bão tố Không lũ lụt, dịch bệnh, sóng thần Dường như cái gì cũng có sẵn và công bằng Nơi không có khái niệm người cùng khổ Sự cân bằng duyên với nợ Chắc lòng tham và thủ đoạn không tồn tại nơi này Đấng cứu thế cao vời có luôn bên ta? ***
Dưới trần gian Có người trộn lẫn lá mục với hoa tươi Có người đem bùn vấy lên bàn thờ Tổ Có con cóc bay cùng trời mây gió Lại có phượng hoàng gãy gập cánh bờ ao…
Có kẻ đem đồ phù thủy khoác lên áo bào Trộn tình yêu nháo nhào cùng cát bụi Còn bao cảnh đời nghèo lầm lũi Tồn tại bên tự tại những bất công Oan nghiệt có mấy ai động lòng Tiền, vàng ngự trị lệch cán cân công lý Ác nhân hợp cùng ác quỷ Đâu là lương tâm, lương thiện Bất nhân dường như bất biến…
***
Chúa có luôn hiển hiện và quyền biến Đấng cứu thế-phúc âm Đấng cứu thê-tỏa dương Ngài có nhận diện phân ranh tốt và xâu Chính trực và lọc lừa Công bằng và bất công Phải và trái… Trừng phạt và buông tha?
Đời còn đó sự giả nhân phết nước sơn hào nhoáng Tự vẽ tô cho quyền lực Chúa có cách nào đánh thức Những linh hồn thoát khỏi đam mê?
Chuông ngân vang, Noel lại về Người đời và con chiên cùng ngưỡng vọng Ngài ngự lãm trên thiên cung cao rộng Đâu là định nghĩa cho sự sống Chúa có quyền năng ban ơn Chúa có quyền năng cứu rỗi Chúa có quyền năng trừng phạt… Chúa ơi! B.V.B
|