Đêm Nôel
Ta lang thang với phố Ngổn ngang lòng loang lổ vết thời gian Gió tháng chạp vuốt hờ mắt lá Sương giật mình mờ ảo thoáng qua
Đêm Nôel Ta lang thang với phố Hàng cột đèn đỏ mắt đếm người qua Nét môi hồng tô lên ngày cũ Vấp bóng mình trong nốt lặng thánh ca
Đêm Nôel Ta lang thang với phố…
TRỞ LẠI TRUNG DU
Trở lại trung du Gặp mình thời trẻ Bến Đá vẫn cồn cào sóng vỗ Người đợi đò năm ấy có còn không
Ta trở về nơi ấy ngã ba sông Hút mắt đồi sim gió thổi dài tóc bím Hội Đền Hùng điệu hát xoan bịn rịn Chử Đồng Tử nghèo trời thương tặng Tiên Dung
Hồng Hà vẫn đỏ mắt ngóng trông Đa đoan níu dùng dằng nhịp bước Cọ hoang sơ mọc lên từ xanh biếc Xòe cong in nhớ xuống tháng ngày...
Để hôm nay gặp lại chính nơi này.
TƯƠNG TƯ
Nửa đời vấp phải tương tư Cái duyên mắc cạn bây chừ trách ai
Trời cao - ngắn cánh tay dài Người gieo nhung nhớ miệt mài đường xa
Thương mà chẳng dám nói ra Vu vơ hờn dỗi như là không yêu…
Tựa vai vào vạt nắng chiều Muốn người hò hẹn - thử liều một phen Đêm về đêm cứ gọi tên ...
HEO MAY
Bây giờ đang mùa heo may Hoa xoan tím chiều rơi khẽ Dáng mía gầy như dáng mẹ Oằn lưng cõng những ngọt ngào
Bây giờ đang mùa heo may Sông Lô có còn sóng dội Mắt ai một chiều tím vội Se sẽ chạm nắng tháng mười
Bây giờ đang mùa heo may Em nơi phương trời xa lắc Muốn gửi về anh chút nắng E than đỏ bếp ai cời
Cải ngồng lả ngọn heo may Em nghiêng bên nào cũng lạnh Ước nỗi nhớ này có cánh Khẽ khàng đậu nhẹ vai anh.
|